Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện Của Tui À!

Diễn Đàn Truyện Của Tui À là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Siêu Cấp Phú Nhị Đại

Chương 380


Nhà họ Dương biến mất sau một đêm.

Không ai biết tại sao, cũng không biết rốt cuộc đêm qua.

đã xảy ra chuyện gì.

Hôm sau có người nhìn thấy trong trang viên Tụ Hiền máu chảy thành sông, chấn động đến cả Kiến Châu đều phải lung lay.

Thế giới ngầm của Kiến Châu bốc hơi trong một đêm như thế: R z*) Ngũ hổ của Kiến Châu nổi như cồn đều chếtthảm!

Hơn trăm người tinh nhuệ không chết thì phết Càng đừng nói đến người phụ nữ điên Dương Tiêu, khuôn mặt biến dạng, có người thấy cô ta điên khùng trên đường, cũng có người nói cô ta chết rồi, bị ném xuống hồ, không rõ tung tích.

Còn có người nói Dương Tiêu thành phân bón rồi…

Nhà họ Dương trực tiếp sụp đổ trong một đêm, sản nghiệp dưới tên không ngừng đóng cửa, tổn thất cực nặng nề!

Điều này khiến cả Kiến Châu chấn động.

Trong mơ hồ có người biết vài tin tức, sau đó suy đoán là ai làm, tuy không nói rõ nhưng càng khiến người khác xác định được chính là nơi đó.

Đông Hải!

Đông Hải được mệnh danh là cấm địa!

Vì gần đây nhà họ Dương đắc tội với bên Đông Hải, mà nghe nói rất nghiêm trọng, chút nữa làm tổn hại đến tính mạng của người khác.

Đây là sự báo thù của cấm địa Đông Hải!

Trong chớp mắt uy danh của cấm địa Đông Hải càng khiến người khác tin phục.

Trên giang hồ đều xuất hiện lời đồn, chỉ cần người đến từ Đông Hải đều không ai dám ức hiếp, cũng không ai dám đụng vào.

Sợ chọc phải nhân vật lớn.

Nhà họ Dương sụp đổ chỉ sau một đêm, sự áp chế và bóc lột của nhà họ Dương trong các ngành nghề cũng hoàn toàn loại bỏ.

Không biết bao nhiêu ông chủ ngẩng đầu nhìn trời nói ông trời có mắt, tiêu diệt nhà họ Dương bá đạo ngông cuồng mấy mươi năm qua.

Không biết có bao nhiêu người bị nhà họ Dương ức hiết sỉ nhục, quỳ dưới đất cung kính khấu đầu, cảm ơn người ra tay.

Khu vực Đông Nam không còn nhà họ Dương nữa, đồng thời cho một roi thức tỉnh mấy gia tộc bá đạo ngang ngược giống như nhà họ Dương kia, để họ biết rằng thiện có thiện báo, ác có ác báo!

Mà lúc này.

Giang Ninh – người một tay gây ra động đất lớn đang năm trên giường ngủ ngon lành.

Trong chăn là mùi hương của Lâm Vũ Chân, Giang Ninh ngủ rất trầm ổn.

“Heo lười!”

Chăn bị kéo ra, Giang Ninh mở mắt, Lâm Vũ Chân đang đứng trước giường, một tay chống nạnh một tay kéo.

chăn.

“Mấy giờ rồi hả? Có muốn đưa em đi làm không đây?”

Giang Ninh ngồi dậy, dụi mắt: “Hôm nay không phải cuối tuần sao?”

“Cuối tuần cũng phải tăng ca”

Lâm Vũ Chân mặt căm giận nhìn người trước mắt, đây là ông chủ thật sự của Lâm Vũ Chân cô đấy.

Hắn thì ngủ ngon lành, còn hỏi tại sao cô phải tăng ca nữa cơ à.

“Không được, em như vậy thì quá mệt mỏi”

Giang Ninh sờ cằm, “Hay là, đóng cửa Lâm thị đi, anh không muốn nhìn thấy em quá mệt mỏi”

“Nói bậy cái gì đói”

Lâm Vũ Chân lập tức bịt miệng Giang Ninh lại.

Tên khốn này vô trách nhiệm quá rồi đấy.

Nói thành lập Lâm thị thì thành lập Lâm thị, nói đóng.

cửa thì đóng cửa?

Bây giờ có thể đóng cửa sao.

Không nói đến tập đoàn Lâm thị phát triển nhanh chóng, nhân viên ngày càng nhiều, toàn bộ khối lượng sản xuất cũng không ngừng tăng lên.

Chỉ dựa vào những gì tập đoàn Lâm thị đóng góp cho.

Đông Hải, cũng khiến người dân của Đông Hải rất kính phục, đột nhiên đóng cửa, bạn hỏi thử mấy người dân kia có đồng ý hay không?

Nếu họ tưởng là tiền vốn có vấn đề, sợ sẽ không chút do dự góp vốn giúp đỡ Lâm thị vượt qua giai đoạn khó khăn này!

“Vậy phải làm sao đây, anh không muốn vợ mình quá vất vả: Giang Ninh nắm lấy tay Lâm Vũ Chân, nói bằng giọng lo lắng, “Anh sẽ đau lòng lắm”

Lâm Vũ Chân đỏ mặt.

Dù cô đã chấp nhận quan hệ với Giang Ninh, thậm chí buổi tối hai người còn ngủ chung.

Tuy không làm chuyện giữa vợ và chồng, nhưng… nhưng dường như cũng chỉ thiếu một cơ hội mà thôi.

Cô vẫn xấu hổ đỏ mặt, khiến Giang Ninh cũng không nhịn được mà muốn cắn một miếng.

“Không được”

Lâm Vũ Chân kiên định lắc đầu, “Em nói rồi, muốn trở thành người phụ nữ ưu tú, một người phụ nữ có thể dũng cảm đứng bên cạnh anh”

“Chồng à, anh đừng đóng cửa Lâm thị được không?”

Cô bắt đầu làm nũng.

Toàn thân Giang Ninh run rẩy.

Làm sao có thể chống lại được đây.

“Được, anh nghe lời vợi”

Giang Ninh đứng dậy thay đồ, đánh răng rửa mặt xong thì Lâm Vũ Chân đã hâm nóng lại đồ ăn sáng xong xuôi.

“Ba và mẹ ra ngoài dạo rồi, hiếm khi thấy họ nhàn nhã như vậy”

Lâm Vũ Chân nói.

Mấy chục năm trước hai người họ đều sống rất cực khổ, đến bây giờ cuối cùng có thể vui vẻ một chút, có thể an hưởng tuổi già rồi.

Tất cả thứ này đều vì có Giang Ninh.

Chỉ ân tình này cũng đủ khiến Lâm Vũ Chân cảm động.

Giang Ninh biết ba mẹ ra ngoài là vì muốn hắn và Lâm Vũ Chân có nhiều thời gian ở riêng với nhau hơn.

Dù gì nhà này quá nhỏ, bốn người đều có mặt quả thật hơi chật chội.

Dù sao bây giờ Lâm Vũ Chân cũng không bài xích việc ngủ chung với hắn nữa, Giang Ninh ăn nhanh vài miếng liền kéo Lâm Vũ Chân ra ngoài.

Khởi động xe chạy khỏi hẻm nhỏ nhưng không đi về hướng công ty.

“Anh đi đâu đó?”

Lâm Vũ Chân tò mò hỏi, “Em phải đi tăng ca đấy”

“Chuyện công việc bận hoài không hết, làm chuyện quan trọng trước.”

Xe chạy đến văn phòng môi giới, đây là một trung tâm bất động sản mới mở, quảng cáo được dán khắp đường phố và ngõ hẻm, Giang Ninh muốn không biết cũng khó.

Anh dừng xe rồi kéo Lâm Vũ Chân đi vào.
 
Chương 381


Nhân viên sale thấy khách đến thì lập tức có người bước.

lên, nói cực kỳ khách sáo: “Chào quý khách, quý khách muốn mua nhà ạ?”

Giang Ninh đi thẳng đến trước bàn cát, chỉ biệt thự ở.

ngoài mặt phố, hỏi Lâm Vũ Chân: “Thích cái nào không?”

“Hả?

“Đừng hả nữa, không phải em còn phải đến Lâm thị tăng.

Ca Sao?” Giang Ninh cười cười rồi quay đầu hỏi nhân viên bán hàng, “Có nhà nào đầy đủ đồ không? Loại có thể vào ở ngay ấy”

“Đầy đủ đồ? A, có cóI”

Anh ta không phản ứng kịp, xem cũng không xem sao?

Ít nhất cũng hỏi hai câu đi, cái gì mà mô hình nhà ở, cái gì mà kết cấu, câu hỏi tương tự vậy, những khách mua nhà khác đều hỏi rất kỹ, anh ta cũng thuộc đến đọc rất lưu loát luôn rồi.

Nhưng Giang Ninh lại hỏi thắng có nhà không.

“Vậy thì căn này đi, quẹt thẻ!”

“Hả?”

Nhanh quá rồi đấy!

Từ lúc Giang Ninh đi vào còn chưa đến ba mươi giây.

Mà anh chỉ một căn biệt thự đơn lập.

Nhân viên bán hàng không phản ứng kịp, tưởng Giang Ninh đang nói đùa, nhưng nhìn bộ dạng của Giang Ninh không giống như nói đùa.

“Thưa anh, anh lấy căn này sao?”

Anh ta gấp gáp xác nhận lại.

Đến Lâm Vũ Chân cũng muốn xác nhận lại, đây là mua nhà chứ không phải mua cải trắng đâu!

Tuy cô biết Giang Ninh có tiền, nhưng biệt thự này là biệt thự đơn lập!

“Đợi tít”

Giang Ninh đột nhiên xua tay.

Khẽ nhíu mày.

Nhân viên bán hàng nhìn một cái, xem ra hối hận rồi.

Biệt thự này các loại chỉ phí tổng lại cũng phải mười ba triệu hơn, dù có tiền cũng không cần giả vờ như vậy đâu.

“Mẹ thích yên tĩnh, nếu người xung quanh quá ồn, không phải là làm phiền sự yên tĩnh của mẹ sao”

Giang Ninh nhìn bàn cát một cái, như có suy nghĩ, lại chỉ vào một mảnh đất trống, “Mảnh đất trống này có thể trồng rau, trồng hoa, mẹ nhất định sẽ thích”

“Cứ vậy đi”

Giang Ninh lấy một tấm thẻ ra, “Cả dãy này tôi lấy hết, bao gồm mảnh đất trống này luôn”

“Hả?”

Lâm Vũ Chân và nhân viên bán hàng cùng mở to miệng.

Dãy này là mười căn đó!

Không phải Giang Ninh đang đùa chứ?

Chỉ vì sợ hàng xóm làm ồn đến Tô Mai mà Giang Ninh mua cả mười căn.

Vì muốn Tô Mai có chỗ trồng rau trồng hoa mà đến mảnh đất trống cũng mua luôn?

Đầu hai người còn kêu ong ong, cảm thấy có phải Giang Ninh điên rồi không.

“Quẹt thẻ!”

Giang Ninh lười phải nói nhiều, lớn tiếng nói.

Cung kính tiễn Giang Ninh và Lâm Vũ Chân ra khỏi cửa, eo của nhân viên bán hàng dường như đã cong thành chín mươi độ.

Mấy đồng nghiệp phía sau đã hoàn toàn ngây ngốc.

Họ làm sale bao nhiêu năm, từng thấy người giàu nhưng chưa từng thấy người giàu như Giang Ninh!

Mười căn biệt thự, mười ba triệu!

Nói mua là mua, từ đầu đến cuối một tiếng “quẹt thẻ”

đó, không biết khiến bao nhiêu người hưng phấn đến muốn la lên.

Cái gì gọi là người giàu?

Đây chính là người giàu!

Đặc biệt là nhân viên bán hàng đó, thậm chí còn chưa kịp rót cho Giang Ninh một ly nước, vậy mà đơn này đã xong rồi.

Trong lòng anh lẩm nhẩm hoa hồng, đột nhiên cười một cách ngu ngốc, tát mình vài cái, đau đến khiến anh ta nghiến răng, tiếp đó lại cười lớn.

“Giàu rồi! Giàu thật rồi!”

Vừa nãy anh còn buồn rầu vì chuyện sính lễ kết hôn, trong chớp mắt đã khiến anh ta đạt đến đỉnh cao của cuộc sống, chỉ hoa hồng thôi cũng hơn hai triệu đấy!

Một đám nhân viên bán hàng đứng đó vẫn duy trì tư thế mắt tiễn Giang Ninh rời đi.

Một người hưng phấn muốn điên, những người khác lại ngưỡng mộ muốn điên rồi.

“Bíp bíp—”

Một chiếc xe sang màu đen dừng ở cửa, trưởng bộ phận sale đến rồi.

Thấy nhân viên đều đứng ngây ở đó liền tức giận la lên: “Các người đều ở đây làm gì? Không cần bán nhà rồi sao? Mấy biệt thự đó rất khó bán, đi khai thác khách hàng đi! Đều đứng ngây ngốc ở đây làm gì”

“Sếp, biệt thự đều bán hết rồi.”

“Bán hết rồi? Cậu nói bậy cái gì thế, mấy biệt thự đó…”

Nhìn đơn đặt hàng trước mắt, lời của quản lý vừa tới miệng lập tức bị nghẹn lại.
 
Chương 382


Đặc biệt, khi thấy mười căn biệt thự đều do một người mua, mà còn thanh toán hết trong một lần, hẳn không nhịn được mà thét lên.

“Mua hết rồi!”

Hắn hoàn toàn không dám tin, giọng run rẩy: “Ai, ai mua vậy?”

Khi thấy ghi chú đăng ký quyền tài sản là Lâm Vũ Chân, cả người hắn đều muốn nhảy lênz— ậ “Tổng giám đốc Lâm!”

Hắn liền đưa tay lau mồ hôi trên trán, “Đó là tổng giám đốc Lâm của tập đoàn Lâm thị!”

Đây không phải chuyện nhỏ!

Lâm Vũ Chân của tập đoàn Lâm thị đến mua nhà của họ, trưởng bộ phận như hắn lại không ở đây để tiếp đón, nếu để ông chủ biết thì hẳn chết chắc rồi.

Đó là Lâm Vũ Chân đó!

Không quan tâm những thứ khác, hắn lập tức cầm đơn đặt hàng nhanh chóng lên xe đi tìm ông chủ.

Nếu không phải nhờ tập đoàn Lâm thị tăng cường xúc tiến đầu tư, ông chủ của họ hoàn toàn không có cơ hội vào Đông Hải mở rộng ngành bất động sản, họ luôn muốn tìm cơ hội để cảm ơn Lâm thị, cảm ơn Lâm Vũ Chân, nào ngờ Lâm Vũ Chân ngược lại đến ủng hộ kinh doanh bất động sản của họ.

Chuyện trọng đại như vậy cần nhanh chóng báo cáo mới đượ!

c Lúc này.

Trên xe, Lâm Vũ Chân vẫn hơi hoang mang.

Lần trước hỏi Giang Ninh có bao nhiêu tiền, Giang Ninh nói không biết, chỉ nói đủ xài.

Trong chớp mắt ném ra mười mấy triệu hơn, chỉ là đủ xài?

Cả nhà ở một căn biệt thự đã đủ lớn rồi, vậy mà Giang Ninh mua những mười căn.

Mua mười căn thì thôi đi còn mua một mảnh đất trống, chỉ vì muốn để Tô Mai trồng hoa trồng rau?

Nếu cô còn muốn nuôi cá thì sao, có phải Giang Ninh cũng muốn đào một cái ao cho cô luôn không.

“Chồng à, anh tốn tiền vì nhà bọn em như vậy, em cảm thấy bản thân thật sự không trả nổi đâu”

Giang Ninh vẫn nhìn thẳng phía trước: “Cho nên em chỉ có thể dùng thân báo đáp thôi”

Lâm Vũ Chân thở nhẹ một hơi: “Hình như thật sự chỉ có thể như vậy rồi”

Không được, cô phải cố gắng làm cho Lâm thị ngày càng phát triển, cố gắng kiếm tiền, tranh thủ vượt qua Giang Ninh, giàu hơn hắn!

Để hắn cũng thử cảm giác bị người khác dùng tiền làm †ê dại như thế này, hừ!

Sau khi đưa Lâm Vũ Chân lên lầu, Giang Ninh lập tức đi ra ngoài, Lâm Vũ Chân thật sự không biết hắn muốn làm gì, bắt đầu cắm cúi vào làm việc của mình.

Khu làm việc của tòa nhà lớn.

Giang Ninh đi thẳng đến vị trí của thư ký tiểu Triệu, đưa tay gõ lên mặt bàn.

Tiểu Triệu đang cúi đầu bận rộn ngẩng đầu thấy Giang Ninh đến, bất lực kéo mở hộc tủ, lấy một gói bim bim khoai tây ra.

“Anh Ninh, gói cuối cùng rồi, để lại chút cho tôi được không?”

“Ai cần đồ ăn vặt của cô”

Giang Ninh trợn trắng mắt thuận tay giật gói bim bim, bóc ra vừa ăn vừa nói, “Kêu những nhân viên trẻ tuổi có biểu hiện xuất sắc gần đây của các phòng ban đến phòng làm việc của sếp Lâm”

“Hả?”

“Nhanh lên, nếu không tôi sẽ ăn hết khoai tây chiên đấy”

“Dạt”

Thoắt cái.

Có tám người đang đứng trong phòng làm việc của Lâm Vũ Chân, đều là nhân viên trẻ tuổi có biểu hiện xuất sắc gần đây của các phòng ban.

Họ không biết Giang Ninh kêu họ đến đây làm gì.

Có chút căng thẳng, cũng có chút lo lắng.

Ai cũng biết, ông chủ thật sự của tập đoàn Lâm thị này chính là Giang Ninh.

Cũng biết Giang Ninh rất dễ nói chuyện, rất quan tâm nhân viên, nhưng đồng thời cũng rất lớn mạnh, lớn mạnh đến khiến người khác kính sợt “Sự phát triển của tập đoàn Lâm thị chỉ dựa vào hai người chủ tịch và tổng giám đốc nhất định không được”

Giang Ninh nói thẳng, “Quản lý cấp cao của các phòng ban, nhân lực cũng không đủ cho nên cần nhiều người đứng ra hơn”

“Trở ngại khu vực Đông Nam đã được dọn sạch rồi, sau khi Lâm thị đứng vững ở tỉnh thành, bước tiếp theo chính là bố trí ở khu vực Đông Nam, các cô cậu đều biết chứ?”

Tám người đều gật đầu.

“Sếp Lâm phải làm chuyện quan trọng hơn, không thể đích thân làm từng chuyện như vậy được, cho nên có rất nhiều chuyện tôi muốn giao cho các cô cậu”

Nghe vậy, hơi thở của tám người đều trở nên gấp gáp.

Đây là trọng trách đó!

Trọng trách mở rộng lãnh thổi Không chỉ áp lực lớn, độ khó còn cao, có thể tính là một thử thách nhưng cũng có nguy hiểm.

“Anh Ninh, chúng em… có làm nổi không?”

Một người trong số đó bình thường cũng có nói chuyện với Giang Ninh nên gan lớn hơn một chút, mở miệng hỏi.

“Có làm nổi không thì phải hỏi bản thân các cô các cậu”

Giang Ninh mỉm cười, nhìn Lâm Vũ Chân rồi mới phản ứng lại, “Nói chung sếp Lâm nói với tôi rồi, các cô cậu nhất định có thể làm được”

“Thị trường Đông Nam ở đó, các cô cậu tự chọn điểm dừng của các thành phố, tôi chỉ cung cấp cho các cô cậu hai thứ”

Ngón tay của Giang Ninh gõ nhẹ trên mặt bàn, “Một, hoàn thành mở rộng một thành phố, tiền thưởng các cô cậu tự báo một con số, mấy triệu cũng được, thứ hai, nhân đôi lương hàng năm”
 
Chương 383


Tám người đồng thời hít lạnh một hơi!

Tiền thưởng mấy triệu!

Phải biết là tiền lương của tập đoàn Lâm thị đã là cao nhất ở Đông Hải rồi.

Giang Ninh còn muốn trả cao hơn!

“Gánh vác một phần công việc giúp sếp Lâm, đó chính là công thần của tập.đoàn Lâm Thị chúng ta, cho nên số tiền thưởng đó không tính là nhiều, cảm thấy có thể chấp nhận nhiệm vụ này thì bây giờ có thể đi chuẩn bị”

Giang Ninh dựa trên ghế sofa, lấy gói bim bim giật từ chỗ tiểu Triệu ra.

Tám người lập tức đứng thẳng tấp!

Không chỉ vì Giang Ninh tin tưởng họ, đề ra tiền thưởng hậu hĩnh như vậy cho họ, càng vì Giang Ninh coi họ là một phần quan trọng nhất của tập đoàn Lâm thị.

“Anh Ninh! Anh yên tâm, em nhất định sẽ không phụ lòng tin của anh!”

“Anh Ninh, tiền thưởng gì đó đều không quan trọng, phân ưu cho sếp Lâm là chuyện trong bổn phận của em!”

“Anh Ninh, em liều cái mạng già này cũng sẽ nhất định lấy được thị trường!”

Tám người sắc mặt đều đỏ lên, hưng phấn, kích động.

Có thể được người khác tin tưởng như vậy, dám giao trách nhiệm mở rộng thị trường cho người trẻ như họ, cơ hội như vậy không phải ai cũng có được.

Chỉ như vậy thôi cũng đáng để họ cố gắng hết sứ!

c “Được, tôi đợi tin tốt của các cô cậu, tiệc thường niên tôi sẽ kính rượu các cô cậu”

Có câu này, tám người càng hưng phấn đến cực điểm.

Giang Ninh muốn kính rượu họ!

Nghĩ đến chuyện có thể chạm ly với Giang Ninh ở trước mặt toàn thể nhân viên trong công ty, liều thôi!

Dù có mệt chết cũng phải liều!

Tám người đi ra, Lâm Vũ Chân mới mở miệng.

Cô biết Giang Ninh không hy vọng cô mệt như vậy nên muốn tìm người giúp cô gánh vác.

“Nhân tài cần phải bồi dưỡng, cần buông tay cho họ cơ hội, một công ty chính là một chỉnh thể, chứ không dựa vào một mình em, hiểu không?”

Lâm Vũ Chân gật đầu.

Giang Ninh nhét một miếng khoai tây vào miệng Lâm Vũ Chân, thấp giọng nói, “Ngon không? Thật ra anh nhìn thấy trong hộc tủ của tiểu Triệu vẫn còn một gói đấy”

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Giang Ninh, Lâm Vũ Chân không nhịn được bật cười.

Vốn còn tính nói gì đó, trong chớp mắt liền quên sạch.

Cô phì một tiếng, chút nữa thì phun vụn khoai tây chiên lên mặt Giang Ninh, vội vàng ngậm miệng lại!

“Anh chỉ biết giật đồ ăn vặt của họ thôi!”

Nói xong, cô đưa tay lấy một miếng, cảm thấy chưa đủ thỏa mãn nói, “Nhưng đúng là ngon thật”

Lời vừa dứt liền vang lên tiếng gõ cửa.

Lâm Vũ Chân nói mời vào, tiểu Triệu đi vào thấy Giang Ninh và Lâm Vũ Chân đang ngồi trên sofa chia sẻ bim bim của mình, chút nữa là uất đến sôi máu Đó là bim bim của cô mà!

“Sếp Lâm, sếp Vạn của công ty bất động sản Ung Cảnh Đài tìm chị”

Lâm Vũ Chân ngây người, hình như công ty bất động sản không hợp tác với tập đoàn Lâm thị, họ làm về y dược và mỹ phẩm mà.

“Ung Cảnh Đài?”

Trong chớp mắt cô đã phản ứng lại, không phải chính là cơ sở kinh doanh bất động sản mà Giang Ninh vừa mua mười căn biệt thự sao.

“Mời ông ta vào.”

Rất nhanh, sếp Vạn của công ty bất động sản Ung Cảnh Đài đi vào.

“Chào sếp Lâm, chào anh Giang!”

Sếp Vạn rất khách khí, khẽ cong lưng.

Ở Đông Hải, đặc biệt là mấy nhà đầu tư như họ, không ai không biết tập đoàn Lâm thị càng không ai không biết Lâm Vũ Chân, càng không thể không biết Giang Ninh!

Đây là người đàn ông giống như thần ở Đông Hải này Vậy.

“Sếp Vạn, mời ngồi”

Lâm Vũ Chân đứng dậy rót ly nước cho sếp Vạn, cười nói, “Không biết sếp Vạn đến tìm tôi có chuyện gì?”

Sếp Vạn được sủng mà sợ, đón nước bằng hai tay rồi mới ngồi xuống.

“Tôi vừa được biết anh Giang và sếp Lâm mua nhà ở cơ sở kinh doanh của tôi, cấp dưới không quen hai vị nên không tiếp đón chu đáo, trong lòng tôi cảm thấy áy náy cho nên đến đây xin lỗi hai vị”

Giang Ninh không nói gì, Lâm Vũ Chân không nhịn được liền mỉm cười.

“Không sao đâu”

Người ta cũng đâu quen họ, tiếp đón kiểu gì được chứ, hơn nữa Giang Ninh từ bắt đầu bước vào đến quẹt thẻ, từ đầu đến cuối không quá năm phút, nhiều nhất cũng chỉ có thể uống ly nước.

Sếp Vạn cười cười: “Cảm ơn sếp Lâm đã thông cảm”

Ông lập tức lấy những tài liệu liên quan đến mười căn biệt thự từ trong túi ra.

Rồi để một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn.

“Sếp Lâm, công ty tôi có thể có cơ hội vào Đông Hải phát triển đều nhờ vào tập đoàn Lâm thị, đặc biệt là sự ủng hộ của chủ tịch Lâm”

Sếp Vạn cười ha ha nói, “Cho nên mười căn biệt thự này tôi muốn tặng anh Giang và sếp Lâm để thể hiện lòng cảm ơn của tôi”

Ông biết đối với Giang Ninh và Lâm Vũ Chân mà nói, tiền hoàn toàn không phải vấn đề nhưng đây là tâm ý của ông.

Lâm Vũ Chân ngây người, không ngờ mục đích sếp Vạn đến là vì cái này.

Cô nhất thời không biết nên nói gì, quay đầu nhìn sang Giang Ninh.

“Nếu ông tặng tôi, người khác lại tưởng Giang Ninh tôi không có tiền thì phải làm sao?”
 
Chương 384


Giang Ninh không từ chối khác.

Một cách lịch sự giống người Câu này của hẳn khiến mặt sếp Vạn lập tức căng thẳng.

Ông nào có ý này!

“Không phải, anh Giang, tôi không phải ý này, tôi chỉ là..”

“Ông không có ý này nhưng bị người khác biết được thì sẽ cho là vậy, cảm †ấy Giang Ninh tôi ức hiếp người ` khác, cưỡng đoạt, cướp biệt thự của ông, vậy danh tiếng của tôi phải làm sao?”

Sếp Vạn càng hoảng hốt, lập tức đứng lên muốn giải thích nhưng nhất thời miệng lại nói lắp, nói không nên lời.

“Kinh doanh chính là kinh doanh, làm hỏng quy tắc đối với ai cũng không tốt, ý tốt của sếp Vạn chúng tôi xin nhận”

Giang Ninh xua tay, “Sếp Vạn nếu muốn phát triển tốt hơn ở Đông Hải, vậy thì cố gắng mở rộng nhà có chất lượng tốt hơn, hồi đáp lại cho người dân của Đông Hải, chỉ cần là một công ty có lương tâm, tôi đảm bảo ông ở.

Đông Hải sẽ ngày càng tốt hơn”

Nghe lời này của Giang Ninh, sếp Vạn mới biết không phải Giang Ninh tức giận càng không phải trách cứ ông, mà đang chí bảo ông!

Ông lập tức đứng thẳng người cung kính nói: “Họ Vạn tôi nhất định nhớ kỹ chỉ bảo của anh Giang!”

“Ừ, vậy tôi thay mặt người dân của Đông Hải cảm ơn ông trước”

Nói xong, Giang Ninh đưa nửa gói bim bim còn lại cho sếp Vạn, cười nói, “Nếm thử xem, mùi vị không tệ đâu”

Sếp Vạn còn hơi mơ hồ, hai tay cầm gói bim bim, tròng mắt hơi đỏ.

Đây là Giang Ninh tặng ông!

Đây là Giang Ninh cho ông nếm thử!

Ông phải mang về cúng!

Ông nhẹ giọng cảm ơn, cầm gói bim bim rời đi.

Nhìn thấy một người gần năm mươi như sếp Vạn, ở trước mặt Giang Ninh lại như học sinh nhìn thấy thầy giáo, bộ dạng cung kính, Giang Ninh tặng có nửa gói bim bim cũng có thể hưng phấn thành như vậy.

Cô biết người chồng này của mình thật sự rất khiến người khác khâm phục.

“Anh đưa bim bim cho người khác, em còn chưa ăn được mấy miếng đâu.”

Cô cố ý nói.

“Cái này thì dễ”

Giang Ninh kéo tay Lâm Vũ Chân, cười nói, “Anh dẫn em đi cướp của tiểu Triệu, cô ấy còn một gói!”

Lúc này, trong một khách sạn nằm ở thủ đô quốc tế Thành Hải.

Trong phòng vip, ăn uống linh đình, mấy người đàn ông mặt đỏ ửng, rất hiển nhiên gan cũng lớn hơn tí, bắt đầu động tay động chân.

“Bốp!”

Đột nhiên, một tiếng đánh giòn đanh khiến cả phòng vip đều im lặng.

“Diệp Khinh Vũ! Mày dám đánh tao!”

Một người đàn ông mập mạp lập tức trừng mắt, “Mày chỉ là một đứa ca sĩ, thật sự tưởng tao không dám giết mày à!”

Mặt Diệp Khinh Vũ đầy sợ hãi, gấp gáp lùi về sau mấy bước rồi xông đến cửa, thấy có người muốn đến bắt mình thì lập tức kéo cửa chạy ra ngoài.

Cô chạy về khách sạn của mình, dùng nước lạnh tạt lên mặt, nhưng nước mắt vẫn không nhịn được mà chảy xuống.

“Khinh Vũ!”

Người quản lý đuổi theo, trên mặt đầy lo lắng, “Sao cô kích động vậy! Hắn ta không phải người cô có thể đắc.

tội đâu!”

Diệp Khinh Vũ cắn răng.

“Tôi là ca sĩ, không phải làm gái!”

Người quản lý cũng bất lực, đối với một nghệ sĩ thì mấy tiệc rượu là điều khó tránh.

Mấy người đến với mục đích không đơn thuần càng khó xử lý.

Mỗi người đều có thực lực nhất định trong giới giải trí, một khi đắc tội rồi, không nói đến con đường sau này không dễ đi, thậm chí còn bị nguy hiểm đến tính mạng.

Dù cho Diệp Khinh Vũ hiện đang là ca sĩ nổi tiếng trong nước, vẻ ngoài ngọt ngào, người hâm mộ có vô số.

Nhưng con gái càng đẹp thì càng nguy hiểm trong giới giải trí.

“Thiếu gia đó chúng ta đắc tội không nổi, đến ông chủ của chúng ta cũng không thể”

Người quản lý rất đau đầu, anh liếc nhìn Diệp Khinh Vũ một cái, “Hay là cô cúi đầu nhận sai với hắn, có lẽ hắn sẽ tha cho cô?”

Diệp Khinh Vũ nhìn người quản lý của mình, trên mặt lóe lên tia tổn thương.

“Không”

Diệp Khinh Vũ kiên quyết nói, “Người nên xin lỗi là hắn!

Tôi sẽ không xin lỗi!”

“Hắn ta sẽ lấy mạng cô đó!”

Người quản lý gấp gáp.

Đột nhiên cửa phòng khách sạn bị người ta dùng sức.

đập.

“Mở cửa! Mở cửa cho tao! Diệp Khinh Vũ ở trong đó đúng không? Kêu cô ta cút ra xin lỗi thiếu gia của bọn †ao nhanhl”

Sắc mặt Diệp Khinh Vũ thay đổi, chúng đuổi đến nhanh Vậy sao?

Mấy tên khốn này, chúng thật sự muốn bức chết cô sao.

“Khinh Vũ! Nhanh!”

Người quản lý phản ứng cực nhanh, “Cô nhanh trốn đi, tôi dụ họ đi chỗ khác, cô chạy đi!”

“Tôi có thể đi đâu được?”

Trong nước làm gì có chỗ an toàn nữa, nghe nói tên kia là người của một gia tộc rất có thế lực, hoàn toàn không phải người cô có thể đắc tội được.

“Đi Đông Hải! Đi Đông Hải!”

Người quản lý liền thét lên, đột nhiên anh nhớ lại lời đồn đã được nghe, có một thành phố gọi là Đông Hải, đó là cấm địa, không ai dám ngang ngược ở chỗ đó!
 
Chương 385


Diệp Khinh Vũ chỉ có thể chạy trốn, đợi công ty áp.

chuyện này xuống mới dám quay về, nếu bây giờ cô bị chúng bắt được thì hậu quả sẽ rất đáng sợt Tiếng gõ cửa bên ngoài ngày càng lớn hơn.

Sắc mặt Diệp Khinh Vũ trắng bệch, gấp gáp chui xuống.

gầm giường, thuận thế cầm túi xách trong tay, người run lẩy bẩy.

Âmh+e A “

Cửa bị đá mở, mấy người xông vào.

“Mấy vị đại ca! Khinh Vũ không ở đây, các vị muốn làm gì”

Người quản lý mỉm cười, “Tôi cũng đang tìm cô ấy, con nhóc này không hiểu chuyện quá!”

“Hừ, đắc tội cậu Tô mà còn muốn trốn đi đâu?”

“Vâng vâng vâng, là tôi dạy dỗ không tốt, các anh yên tâm, bây giờ tôi đi tìm Khinh Vũ ngay, một khi tìm được.

thì lập tức đưa qua chỗ cậu Tô!”

“Cút ral”

Mấy người đó hoàn toàn không quan tâm, đẩy người quản lý ra rồi tìm kiếm trong phòng.

Họ nhìn quanh một vòng không thấy Diệp Khinh Vũ, thấy quần áo trên giường lộn xộn, túi của Diệp Khinh Vũ cũng không thấy đâu, đoán là cô đã chạy rồi.

Người quản lý đứng ở cửa, giận mà không dám nói, thấy mấy người kia đi ra, trong lòng âm thầm thở phào một hơi.

“Tao nói mày biết, cậu Tô rất tức giận! Nếu Diệp Khinh Vũ không đi xin lỗi cậu Tô, đừng nói một ngôi sao nhỏ.

như cô ta, dù là công ty của bọn bây cũng đừng mong tiếp tục được mở cửa! Hừ!”

Cảnh cáo xong, mấy người đó rời đi.

Người quản lý lập tức đóng cửa lại, chạy đến bên giường.

“Đừng ra ngoài!”

Anh thấp giọng nói, “Chúng nhất định còn ở ngoài kia canh chừng, tôi dụ chúng đi, cô tìm cơ hội chạy ra ngoài, hiểu không?”

Diệp Khinh Vũ không dám nói chuyện.

“Đi Đông Hải trốn mấy ngày, tôi và ông chủ sẽ nghĩ cách giải quyết, đến lúc đó mới qua đón cô”

Nói xong, người quản lý liền rời đi, một hồi lâu sau Diệp Khinh Vũ mới dám bò khỏi gầm giường, nhân lúc trời tối, bịt kín bản thân, mua vé bay thẳng đến Đông Hải.

Lúc này.

Lâm Vũ Chân rúc trong lòng Giang Ninh, cô cảm thấy hơi nóng.

Bây giờ cũng sáp tháng năm rồi, thời tiết bát đầu nóng lên, Tô Mai đổi chăn bông của hai người, nói sợ họ nóng đến chảy mồ hôi.

Trong lời nói hình như còn có ý khác.

Cũng không vận động, chỉ ngủ thì sao có thể chảy mồ.

hôi được?

“Sếp Vạn nói đã kêu người sắp xếp xong rồi, mai có thể chuyển vào ở”

Lâm Vũ Chân nhỏ tiếng nói, “Hôm nay lúc anh nói với mẹ, tuy mẹ nhíu mày nhưng em cảm nhận rõ là mẹ rất VUI.

Có thể không vui sao, hơn nửa đời người ở trong hẻm nhỏ cũ nát, bây giờ có thể đổi nhà lớn rồi, còn là biệt thự đơn lập có sân, còn có thể trồng rau trồng hoa.

“Mẹ vui thì tốt”

Giang Ninh cười nói, “Mẹ chịu khổ cả đời rồi, cũng đến lúc nên được hưởng phúc”

“Cảm ơn chồng”

Lâm Vũ Chân di chuyển, càng dán chặt vào ngực Giang.

Ninh, hình như lại càng nóng hơn thì phải, “Có lúc em cũng không dám tin, cảm thấy như đang nằm mơ: sao em có thể có người chồng tốt như anh được nhỉ: “Anh cũng không dám tin”

“Không dám tin cái gì?”

“Không dám tin, sao em lại có người chồng tốt như vậy.”

Giang Ninh nói.

Lâm Vũ Chân phản ứng lại, mặt đỏ lên, lập tức đạp.

Giang Ninh ra: “Nóng quá! Nhanh ngủ đi!”

Giang Ninh bất lực.

Nhưng ôm nhau ngủ có hơi nóng thật.

Xem ra vẫn là vì phòng chưa đủ lớn.

“Ngày mai, chuyện chuyển nhà giao cho anh nhé, em tự đến công ty”

Qua một hồi, Lâm Vũ Chân lại nói, “Không phải chỉ là lái xe sao, em có thể mà”

Giang Ninh gật đầu.

Kỹ thuật lái xe của Lâm Vũ Chân tạm chấp nhận được, với lại ở Đông Hải thì hắn cũng yên tâm, nhưng hắn vẫn sẽ phái người âm thầm bảo vệ cô.

Giang Ninh sẽ không buông lỏng an toàn của Lâm Vũ Chân.

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm không phải bị báo thức gọi dậy, mà Tô Mai đã có chút không đợi được nữa rồi.

Tối qua thu dọn mội ấp xếp những thứ nên mang theo nên để lại một lượt, nhưng sáng dậy lại cảm thấy còn vài thứ đáng để lưu niệm nên vẫn mang đến nhà mới.

Bà biết bây giờ nhà họ Lâm không thiếu tiền, nhưng có rất nhiều thứ không phải có tiền là có thể mua lại được.

Lâm Vũ Chân ngáp: “Mẹ, sao mẹ dậy sớm vậy”

“Còn sớm à, sáu giờ rồi đấy!”

Tô Mai lườm cô một cái, “Bình thường Giang Ninh mệt mỏi, ngủ nhiều chứ cũng trở nên lười th ng không sao, sao con nhóc con ¡ hả”

Mới sáng ra Lâm Vũ Chân đã muốn khóc, cô lười khi nào.

chứ?

Nhưng biết bây giờ Tô Mai thương Giang Ninh như con trai ruột, cô kháng cự vô ích, dứt khoát tiếp tục ngáp rồi vào nhà vệ sinh rửa ráy.

Ăn sáng xong, Lâm Vũ Chân tự lái xe đến công ty trước.

Tô Mai xử lý xong đống chén đũa, trong lòng càng kích động, sắp chuyển nhà rồi!

Ngoài cửa, Hoàng Ngọc Minh đã sắp xếp người từ lâu rồi, làm gì chịu để Tô Mai tự động tay chứ.

“Vất vả cho cậu rồi!”

Tô Mai cảm ơn không ngừng rồi chuẩn bị đồ uống và nước cho họ, khiến mấy người không dễ dàng gì mới có thể đến đây này càng làm việc tích cực hơn.

Đùa gì vậy, có thể chuyển nhà giúp Giang Ninh, đây đều là phải dựa vào đánh nhau mới giành được tư cách đó đấy!

“Ba con và Vũ Chân bận cũng không giúp được gì, may là có mấy cậu này, nếu không có mỗi mẹ và con thì không biết bưng đến bao giờ”

Ngồi vào xe tải, Tô Mai mỉm cười nói.

Giang Ninh gật đầu quay đầu nói với tài xế: “Chuyển nhà xong dẫn anh em đi ăn một bữa thật ngon”

“Vâng!”

Cùng lúc đó.

Lần đầu Lâm Vũ Chân lái xe đến công ty.

Cô vẫn có chút căng thẳng, hai tay nắm chặt vô lăng, mắt không dám di chuyển một giây nào, nhìn chằm chằm tình hình đường phía trước, bộ dạng cẩn thận rất giống một nữ tài xế.

“Sắp rồi sắp rồi, qua ba cái đèn xanh đèn đỏ là tới rồi”

Trong lòng cô âm thầm nói, “Lái xe cũng không khó mà”

Lần đầu tự lái vẫn rất thuận lợi.

Đèn xanh sáng lên, Lâm Vũ Chân chậm chạp khởi động, đi thẳng một đoạn thì phải rẽ phải, liền nhìn gương chiếu hậu một cái, thấy phía sau không có xe lập tức mở đèn xi nhan chuẩn bị quẹo phải.

Cô quay đầu lại, đột nhiên phát hiện trên làn đường có một người đi bộ!
 
Chương 386


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Vũ Chân lập tức hoảng sợ, vội thẳng xe, dù tốc độ xe không nhanh nhưng vẫn đụng người kia ngã xuống đất.

Mặt cô lập tức trắng bệch, vội dừng xe, tim đập thình thịch không ngừng, lập tức xuống xe chạy qua đó.

“Cô, cô có sao không?”

Lâm Vũ Chân mặt đầy lo lắng, đi lên trước thấy là một cô gái, đeo nón lưỡi trai và kính đen, dường như che kín cả mặt lại.

Sợ là cô ấy cũng không để ý có xe đang muốn quẹo: phải.

“Tôi, tôi không sao”

Diệp Khinh Vũ mang cao gót, khẽ di chuyển một cái muốn đứng lên, mắt cá chân đột nhiên đau đớn.

Cô ấy khẽ cắn môi, đau đến hừ một tiếng, Lâm Vũ Chân càng lo lắng.

“Xin lỗi xin lỗi, tôi không nhìn thấy cô, thật sự xin lỗi, tôi đưa cô đến bệnh viện!”

“Tôi không sao, đừng lo lắng, là tôi không để ý đến xe của cô, tôi cũng có trách nhiệm”

Diệp Khinh Vũ ngại ngần, cô đeo nón đeo kính đen cũng.

không chú ý đến có xe chạy đến, tính đến trách nhiệm thì trách nhiệm của cô dường như lớn hơn.

Nhìn bộ dạng căng thẳng lo lắng của cô gái trước mặt khiến cô ấy có chút khó xử.

Tối khuya hôm qua đến khách sạn trốn một đêm, Diệp.

Khinh Vũ muốn nhân lúc còn sớm ra ngoài tìm chút đồ ăn, nào ngờ lại gặp tai nạn xe.

Cô không dám gây thêm phiền phức, muốn đứng lên rồi đi, nhưng mắt cá chân đau nhức vô cùng, đứng lên không nổi.

“Tôi không tin, chân cô bị thương rồi, tôi đưa cô đến bệnh viện!”

Lâm Vũ Chân kiên quyết nói, đỡ Diệp Khinh Vũ lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.

Bệnh viện bậc nhất thành phố Đông Hải.

Nghe thấy Lâm Vũ Chân xảy ra tai nạn xe đến bệnh viện, viện trưởng lập tức sắp xếp chuyên gia khoa xương, khoa nội, khoa ngoại, khoa kiểm nghiệm cùng đến khám bệnh, dọa Diệp Khinh Vũ nhảy dựng lên.

Cô chỉ bị treo chân mà thôi.

Xem ra, Lâm Vũ Chân này không giàu thì cũng sang.

Nhưng so với những người giàu khác thì Lâm Vũ Chân hoàn toàn không giống như vậy.

[Diendantruyen.Com] Siêu Cấp Phú Nhị Đại
 
Chương 387


Diệp Khinh Vũ giật mình, ngây ngốc nhìn Lâm Vũ Chân.

Trong lòng cô ấy không vui nhưng trước giờ không ai biết, Cô ca hát nhảy múa, trong mắt người ngoài cực kỳ hoạt bát, gợi cảm và nóng bỏng, nhưng trong lòng cô ngày.

càng không vui, vì nó đã khác hoàn toàn với lúc ban đầu khi cô tham gia tuyển chọn, vì ước mơ mà xuất đạo.

“Cô làm.sao cảm Diệp Khinh Vũ hỏi tiếp.

*Wi trước đây tôi cũng không vui như vậy”

Lâm Vũ Chân nói, “Tuy mỗi ngày đều mỉm cười với người khác, cố gắng nói với bản thân tất cả đều sẽ tốt thôi, nhưng trong lòng thật ra rất khó chịu, thậm chí có chút tuyệt vọng”

Diệp Khinh Vũ không nói chuyện.

Cô cảm thấy Lâm Vũ Chân đang nói về cô.

Hai người họ lại có trải nghiệm giống nhau, Lâm Vũ Chân có thể cảm động lây, cô có thể nghe ra được tâm trạng của mình từ trong bài hát.

“Nhưng bây giờ tôi rất vui”

Lâm Vũ Chân lại nói, “Vì bên cạnh có người đối xử tốt với tôi, khiến tôi tin rằng cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn, cho nên tôi cảm thấy sau này người ca sĩ này cũng nhất định có thể trở nên vui vẻ”

Diệp Khinh Vũ mỉm cười, nghe được ý trong lời của Lâm Vũ Chân.

“Xem ra chồng cô đối xử với cô rất tốt.”

“Ừ, không chỉ tốt với tôi, đối với ba mẹ tôi lại càng tốt hơn”

Lâm Vũ Chân có chút đắc ý, dường như đang khoe người chồng Giang Ninh của mình trước mặt người khác.

Nhưng cô cảm thấy Giang Ninh đáng để cô khoe khoang như vậy.

Xe chạy đến trước cửa khách sạn, Lâm Vũ Chân muốn xuống xe đỡ Diệp Khinh Vũ nhưng Diệp Khinh Vũ từ chối.

“Không sao, tôi có thể đi thang máy, cảm ơn cô đưa tôi về”

“Đều do tôi đụng cô, cô còn nói cảm ơn”

Lâm Vũ Chân ái ngại nói.

Cô lấy danh thiếp của mình ra, “Nếu có vấn đề gì gọi điện cho tôi, tôi đụng phải cô thì nên chịu trách nhiệm”

Diệp Khinh Vũ vốn không muốn nhận, nhưng đã lâu rồi, người có thể hiểu tâm trạng của mình dường như chỉ có Lâm Vũ Chân.

Cô nhận danh thiếp rồi thuận tay để vào trong túi, gật đầu: “Ừ, đi đường cẩn thận, có thời gian tôi mời cô uống trà: Lâm Vũ Chân gật đầu: ‘ÐĐược, tôi đợi điện thoại của cô”

Ấn tượng của cô đối với Diệp Khinh Vũ cũng rất tốt, cô gái rất xinh đẹp, ngang ngang tuổi bản thân, có khí chất có tố chất, người như vậy ở đâu cũng sẽ không khiến người khác ghét.

Lâm Vũ Chân rời đi, rất nhanh chạy đến công ty.

Vừa ngồi vào phòng làm việc, chủ nhiệm của bộ phận tuyên truyền liền gõ cửa đi vào.

“Sếp Lâm, sản phẩm mới chuẩn bị tung ra, bên chúng tôi suy nghĩ, cần tìm một người đại diện thương hiệu, bên sếp Lâm có yêu cầu gì không?”

Người đại diện thương hiệu?

Sản phẩm mới là một sản phẩm chăm sóc da, nhắm vào.

các cô gái trẻ, muốn tìm người đại diện sợ là phải tìm người trẻ tuổi xinh đẹp.

Trong đầu cô tự nhiên nghĩ đến bài hát “Tâm Nguyện”

đó, người hát bài đó chắc rất thích hợp.

“Những cái này chọn người thích hợp là được, chỉ phí tự đi bàn bạc, nếu nói về yêu cầu thì các cậu thử hỏi ca sĩ hát bài “Tâm Nguyện” có đồng ý không, tôi cảm thấy cô ấy rất thích hợp”

“Vâng, vậy tôi đi liên hệ, xin sếp Lâm yên tâm”

Trong lòng Lâm Vũ Chân cũng khá muốn gặp người ca sĩ đó, muốn biết tại sao bài hát của cô ấy vui như vậy nhưng tâm trạng lại tổn thương thế kia.

Lúc này.

Trong khách sạn.

Diệp Khinh Vũ thoa thuốc lên mắt cá chân mình, sau đó ngồi trên sofa.

Nghĩ đến Lâm Vũ Chân cô liền cảm thấy cô gái này rất thú vị, nếu quen biết sớm nói không chừng có thể trở thành bạn thân.

Nhưng bây giờ cô chỉ đến Đông Hải tránh họa, đợi chuyện giải quyết xong rồi mới quay lại.

Muốn hẹn Lâm Vũ Chân uống trà, sợ là không có cơ hội rồi.

Cô lấy điện thoại ra gọi số của người quản lý, bên kia vang lên mấy tiếng mới bắt máy.

“Khinh Vũ?”

Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói.

“Là tôi, sao rồi, bên công ty giải quyết rồi chứ?”

Cô có chút gấp gáp hỏi.

Nếu chuyện không giải quyết thì cô không thể quay về, cậu ba nhà họ Tô đó không biết đã làm hại bao nhiêu ngôi sao nữ rồi, cô quay về là tiêu đời.

“Giải quyết?”

Đột nhiên một giọng nói mơ hồ truyền đến, sắc mặt Diệp Khinh Vũ lập tức thay đổi, là cậu ba nhà họ Tô đó!

Cô lập tức kinh ngạc, bắt đầu hoảng loạn, người quản lý bị uy hiếp ư?

Vị trí của cô cũng sắp bại lộ rồi!

“Diệp Khinh Vũ, mày muốn giải quyết thế nào?”

Bên kia điện thoại, giọng đầy xấu xa: “Cuối cùng cũng gọi đến rồi, tra được vị trí chưa? Đông Hải? Được được.

được, Diệp Khinh Vũ, ở Đông Hải đợi ông đây đến tìm mày!”
 
Chương 388


Bên đó, điện thoại đột nhiên cúp máy!

Sắc mặt Diệp Khinh Vũ có chút trắng bệch, sao lại trở thành như vậy.

Đến công ty cũng không giải quyết nổi?

Có pải cậu ba nhà họ Tô đó phải hủy diệt mình thì mới chịu từ bỏ hay không.

Trốn!

Trong đầu Diệp Khinh Vũ lúc này chỉ có chữ này.

Cô lập tức lấy đồ trong tủ áo ra, nhanh chóng dọn dẹp, chuẩn bị nhân lúc cậu ba nhà họ Tô còn chưa đến nhanh chóng rời khỏi Đông Hải.

Lúc không cẩn thận, Diệp Khinh Vũ làm túi bị lật ngược, danh thiếp của Lâm Vũ Chân rơi ra.

Cô vô thức nhìn một cái, lập tức ngây người.

“Tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị, Lâm Vũ Chân?”

Trước đây hai người không hỏi tên nhau, Diệp Khinh Vũ không muốn để lộ bản thân, còn Lâm Vũ Chân luôn lo lắng nên cũng quên mất.

Lúc này nhìn thấy tên này, đặc biệt là bốn chữ tập đoàn Lâm thị, Diệp Khinh Vũ đột nhiên nhớ ra.

Trước đây người quản lý từng nói với cô, Đông Hải được.

xưng là cấm địa, không cho phép bất kỳ ai làm loạn ở đây, mà ở Đông Hải thì hiện giờ tập đoàn Lâm thị đang phát triển tốt nhất, ở Đông Hải có địa vị hết sức quan trọng.

Cô nhớ đến lúc ở bệnh viện, lúc Lâm Vũ Vũ Chân đến dường như các chuyên gia của cả bệnh viện đều bắt tay vào làm việc.

Điều này đủ chứng minh thân phận của Lâm Vũ Chân rất không tầm thường.

“Hay là tìm cô ấy giúp đỡ?”

Trong đầu lóe lên suy nghĩ này, “Không được, Vũ Chân là cô gái lương thiện, mình không thể liên lụy cô ấy”

Nhà họ Tô ở Thành Hải có thế lực rất mạnh, đến ông chủ của mình cũng không có cách, làm sao Lâm Vũ Chân giải quyết được?

Dù tập đoàn Lâm thị ở Đông Hải rất mạnh, nhưng Lâm Vũ Chân chẳng qua chỉ là một cô gái lương thiện đơn thuần.

Kéo cô vào chỉ liên lụy cô, Diệp Khinh Vũ không làm được loại chuyện như vậy.

Cô không quan tâm nhiều nữa, hoảng loạn thu dọn vài bộ đồ, rồi gọi điện kêu tiếp tục đặt vé máy bay, lại bị thông báo là cô đã bị hạn chế đi ra ngoài rồi.

Không mua được vé máy bay cũng không mua được vé xe, không cách nào nhanh chóng rời khỏi Đông Hải đượ!

c Người của nhà họ Tô ác độc quá ri “Xe ô tôi”

Diệp Khinh Vũ thật sự có chút sợ rồi.

Bộ dạng này của cậu ba nhà họ Tô chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua, không đưa cô lên giường thì hắn sẽ không dừng tay.

Mà mấy nghệ sĩ vào tay hắn thì có mấy ai có kết cục tốt?

Mắt Diệp Khinh Vũ có chút đỏ, lập tức cầm túi lên, đồ vật cũng không dám mang nhiều, cà nhắc đi vào thang máy, căng thẳng và bất an.

Làm sao đây, phải làm sao đây!

Ding — Thang máy xuống đến tầng một.

Diệp Khinh Vũ đi đến tiếp tân trả phòng, đội mũ lưỡi trai và mắt kính to, che kín cả khuôn mặt căng thẳng của cô.

Đột nhiên có người vỗ vai cô một cái.

“A—” Diệp Khinh Vũ hoảng loạn kêu một tiếng.

Người nhà họ Tô đến nhanh vậy sao!

“Hả? Dọa cô rồi à?”

Cô quay đầu, phát hiện là Lâm Vũ Chân.

Sao Lâm Vũ Chân lại ở đây!

Lâm Vũ Chân có chút ngại ngùng, không ngờ bản thân lại dọa Diệp Khinh Vũ sợ như vậy.

“Ngại quá, tôi quên hỏi tên của cô, lại không biết cô ở phòng mấy nên chỉ có thể ở đại sảnh chờ cô”

Cô cười nói, “Tôi vừa nhớ ra, câu lạc của bạn tôi bên đó có máy xông hơi mới, có quả thúc đẩy lưu thông máu, tôi dẫn cô đi, bảo đảm ngày mai có thể đi lại bình thường rồi!”

Lâm Vũ Chân trong lòng vẫn nghĩ đến chuyện này.

Công việc của cô bận xong rồi, lập tức chạy qua đây.

Lại phát hiện trước đó mình quên hỏi tên của Diệp Khinh Vũ, cũng không biết số phòng của cô ấy, bên tiếp tân muốn tra cũng không tra được, chỉ có thể ngồi đợi ở đại sảnh.

Nào ngờ thật sự gặp được Diệp Khinh Vũ.

Chỉ là hình như cô ấy muốn rời đi?

Diệp Khinh Vũ hơi lung lay.

Không ngờ lại là Lâm Vũ Chân, càng không ngờ Lâm Vũ Chân vì muốn giúp bản thân làm dịu vết thương mà muốn dẫn mình đi mát xa.

Cô mở miệng muốn từ chối, đột nhiên nhân viên tiếp tân mặt rất kinh hỷ, cẩn thận nói: “Cô là Diệp Khinh Vũ?”

“Ca sĩ nổi tiếng hát bài “Tâm Nguyện”, Diệp Khinh Vũ?”
 
Chương 389


Phục vụ có chút kích động, lập tức lấy giấy bút lên, “Tôi,

tôi có thể xin chữ ký của cô không?”

Diệp Khinh Vũ?

Người hát bài “Tâm Nguyện” đớ?

Lâm Vũ Chân nghe tên này thì ngây người, nhìn chảm

chảm người trước mắt, là Diệp Khinh Vũ vì bị dọa sợ mà

không cẩn thận làm rơi kính đen.

w W

Cô ấy chính là DEN: Vũ, dấZœ nề) cả húc “Ta

Nguyện”?

Lâm Vũ Chân cảm thấy thế giới hình như có chút quá

nhỏ rồi.

Không lâu trước bản thân còn ở trên xe giới thiệu bài hát

này cho Diệp Khinh Vũ, còn nói ca sĩ thực sự không vui

vẻ, cô cảm thấy bản thân hiểu lầm lớn rồi!

Diệp Khinh Vũ không nói gì, đưa ngón trỏ lên trước

miệng, ý kêu phục vụ đừng lớn tiếng, tiếp đó nhận lấy

giấy bút ký tên lên rồi trả cho phục vụ.

Phục vụ khó che giấu được tâm trạng kích động, biết

bản thân đã làm trái nguyên tắc công việc, không dám

nói gì thêm nhanh chóng hoàn thành thủ tục trả phòng

cho Diệp Khinh Vũ.

“Cô là Diệp Khinh Vũ?”

Sắc mặt của Lâm Vũ Chân có chút đó, ngại ngùng mở

miệng.

“Ù, là tôi”

Diệp Khinh Vũ nhìn thấy biểu cảm của Lâm Vũ Chân thì

hơi mắc cười, “Tôi không cố ý gạt cô.”

“Tôi biết, các ngôi sao ra ngoài đều phải khiêm tốn, nếu

không nhiều fans như vậy sẽ trở nên điên cuồng mất”

“Nhưng cô cũng không nhận ra t(

Diệp Khinh Vũ cũng có chút bất lực, danh tiếng của cô

không tính là nhỏ, đến phục vụ khách sạn cũng biết, vậy

mà Lâm Vũ Chân lại không biết.

Cũng khó trách, là tổng giám đốc của tập đoàn Lâm thị,

Lâm Vũ Chân nhất định rất bận, đến nghe nhạc của

mình cũng chỉ có thể nghe trong xe, cô làm gì có sức

chú ý đến ca sĩ ngôi sao gì.

“Vũ Chân, cảm ơn cô quan tâm vết thương của tôi,

nhưng tôi không thể cùng cô đến câu lạc bộ rồi”

Diệp Khinh Vũ nói thẳng, “Tôi có chuyện gấp cần rời

Đông Hải, cô đưa tôi đến trạm xe là được”

“Hả? Gấp như vậy?”

Lâm Vũ Chân nhìn Diệp Khinh Vũ một cái, cô cũng

không ngốc, nhìn ra Diệp Khinh Vũ có chút hoảng loạn,

thậm chí là sợ hãi.

“Xảy ra chuyện gì rồi, tôi có thể giúp được cô không?”

“Có người muốn hại tôi”

Diệp Khinh Vũ biết Lâm Vũ Chân lương thiện, cô không

nói thật, Lâm Vũ Chân nhất định không để cô rời đi, “Tôi

không chọc nổi đối phương, cô cũng chọc không nổi,

cho nên tôi không thể liên lụy cô được”

“Cô đưa tôi đến trạm xe, tôi lập tức rời khỏi Đông Hải là

được rồi”

Cô nói thẳng như vậy cũng khiến Lâm Vũ Chân hiểu rõ

ràng hơn.

Vì một người vừa quen không lâu như cô thì không cần

thiết phải đắc tội nhân vật lớn, cô tin Lâm Vũ Chân sẽ

đưa ra quyết định đúng đắn.

Lâm Vũ Chân lại ngây người.

“Có người muốn hại cô?”

Ắc mặt của cô căng thẳng, “Chúng sắp đến Đông Hải rồi

sao? Vậy cô ngồi xe thì quá chậm!”

Diệp Khinh Vũ bất lực, cô muốn ngồi máy bay tàu cao

tốc, nhưng đối phương đã ra tay, hạn chế bản thân đi xa

rồi.

Chỉ có xe hơi có thể ngồi đã là rất không tệ rồi, tuy trong

lòng cô biết rõ, ngồi xe hơi thì cũng có tám chín phần sẽ

bị đuổi kịp.

“Hết cách rồi, đây là lựa chọn duy nhất”

Diệp Khinh Vũ nói, “Vũ Chân, rất vui có thể quen biết cô,

nếu còn có cơ hội gặp mặt tôi cùng cô đi uống trà”

“Bây giờ cũng được mà”

Lâm Vũ Chân lại nói thẳng.

Diệp Khinh Vũ ngây người một lúc.

Vừa nãy không lẽ cô nói chưa rõ ư?

Bản thân cô vướng phải rắc rối rồi mà còn là rắc rối lớn!

Cậu ba nhà họ Tô không phải Lâm Vũ Chân và tập đoàn

Lâm thị – một công ty ở thành phố nhỏ như vậy có thể

chọc nổi, nó chỉ hại cô ấy mà thôi!

“Vũ Chân, tôi vừa nói rồi, mấy người đó cô chọc không

nổi, đừng vì tôi..”

Diệp Khinh Vũ có chút gấp gáp.

Lâm Vũ Chân càng muốn bảo vệ bản thân, cô ấy càng

không muốn liên lụy Lâm Vũ Chân.

“Chồng tôi nói!”

Lâm Vũ Chân lắc đầu trên mặt đầy kiêu ngạo, “Ở Đông

Hải này không có người mà tôi chọc không nổi!”
 
Chương 390


Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Lâm Vũ Chân, nói lời bá

đạo nhất, nhưng rõ ràng lại có cảm giác đầy yếu đuối,

Diệp Khinh Vũ không thấy mắc cười mà cực kỳ cảm

động.

Lâm Vũ Chân chỉ là một cô gái!

Một cô gái yếu đuối!

Lại dám bảo vệ bản thân như vậy.

“cản Eh có, vũ Ất đế N 3

Giọng của Diệp Khinh Vũ có chút nghẹn ngào, không cần

biết Lâm Vũ Chân có thể giúp bản thân không, chỉ dũng

khí này thôi cũng đáng để Diệp Khinh Vũ cảm động rồi.

“Không cần cảm ơn, vì cô cũng là người tốt”

Lâm Vũ Chân nói, “Nếu cô là người xấu, tôi đụng phải cô,

cô sẽ lừa lọc tôi, đúng không?”

Diệp Khinh Vũ bật cười, cô ấy thật sự không nhịn được

rồi.

Lừa Lâm Vũ Chân?

Cô ấy chỉ dựa vào điểm này mà dám khẳng định bản

thân là người tốt.

Lâm Vũ Chân đương nhiên biết, ở Đông Hải trừ khi thấy

mình sống lâu quá rồi mới dám ăn vạ lừa tiền của Lâm

Vũ Chân.

Diệp Khinh Vũ nhìn chằm chằm Lâm Vũ Chân, nhìn cô

gái đơn thuần lương thiện không bị xã hội làm bẩn.

Trong lòng cô rất ngưỡng mộ.

“Đi, tôi dẫn cô đi!”

Lâm Vũ Chân trực tiếp lái xe đến câu lạc bộ thiên nhiên.

Trên đường đi, cô biết được Diệp Khinh Vũ vì từ chối bị

quy tắc ngầm, tát cậu ba nhà họ Tô một cái, vì thế đắc

tội người đó rồi chạy đến Đông Hải, Lâm Vũ Chân càng

tức giận.

Họ có thể bắt nạt một cô gái như vậy sao?

Hèn gì cô nghe ra được Diệp Khinh Vũ không vui từ bài

hát của cô.

Lâm Vũ Chân lập tức nhớ đến lúc trước khi bản thân

quen biết Giang Ninh, còn làm việc ở Lâm thị trước đây,

lúc chịu các loại bắt nạt và uất ức thì lập tức thấy khó

chịu.

Không cần biết thế nào, cô nhất định giúp Diệp Khinh Vũ,

không thể để cô ấy bị bắt nạt.

Xe chạy đến câu lạc bộ thiên nhiên, lập tức có người đi

trước dẫn đường.

“Chị dâu!”

Cửa xe mở ra, một nhân viên lập tức cung kính hô lên.

Anh rất cung kính nhưng trên mặt không hề thấy chút sợ

hãi nào, điều này khiến Diệp Khinh Vũ càng ngạc nhiên.

“Vất vả cho anh rồi”

Lâm Vũ Chân gật đầu, cười đưa chìa khóa xe cho phục

vụ rồi kéo Diệp Khinh Vũ đi vào.

“Chào chị dâu!”

“Chào chị dâu!”

Từ lúc bát đầu bước vào cửa, mỗi người nhìn thấy Lâm

Vũ Chân đều cung kính chào hỏi, đều lễ phép cung kính

nhưng không chút sợ hãi.

Diệp Khinh Vũ có chút không hiểu, rất hiển nhiên thân

phận của Lâm Vũ Chân không tầm thường, mấy người

này đối với cô rất kính trọng nhưng thông thường người

có thân phận như vậy, thuộc hạ đều sẽ sợ hãi.

Mấy người trước mắt lại không nhìn ra chút sợ hãi nào,

chỉ có tôn trọng và yêu thích.

Cô ấy quay đầu lại mới phát hiện, mỗi người chào hỏi

Lâm Vũ Chân, Lâm Vũ Chân đều không qua loa lấy lệ,

cũng sẽ lễ phép gật đầu cười chào hỏi.

Cô lại có thể gọi tên của mỗi người!

Diệp Khinh Vũ lập tức hiểu rồi.

“Chị Trương, em mang bạn đến dùng máy xông hơi.”

Lâm Vũ Chân nói với quản lý.

“Được, chị đi sắp xếp ngay!”

Chị Trương mỉm cười nói, “Sáng nay mới nhập trái cây

của mùa này, chị kêu người đưa đến phòng vip nhé.”

“Cảm ơn chị Trương!”

Lâm Vũ Chân kéo Diệp Khinh Vũ đi về phòng vip chuyên

sắp xếp cho cô.

Câu lạc bộ thiên nhiên rất lớn, đến nay được tính là câu

lạc bộ nghỉ ngơi lớn nhất của Đông Hải, mà đây cũng là

chỗ nghỉ ngơi Hoàng Ngọc Minh đặc biệt chuẩn bị cho.

Giang Ninh và Lâm Vũ Chân bọn họ, cho nên an toàn và

phục vụ đều là tốt nhất.

“Đây là nhà cô sao?”

Diệp Khinh Vũ nhìn phòng vip được trang hoàng tỉnh tế,

rất hiển nhiên nơi này đẳng cấp không thấp, dù là thành

phố lớn như Thành Hải cũng chưa chắc có mấy nhà quy

mô như vậy.

“Của bạn tôi”

Lâm Vũ Chân biết đây là sản nghiệp của Hoàng Ngọc

Minh.

Nhưng cô cũng rõ, Hoàng Ngọc Minh và Giang Ninh

từng ở chung một hầm cầu, bạn tốt Cái Bang đó, cô

không cần phải khách khí, “Nhưng cô không cần khách

khí, coi như nhà mình là được rồi”

Diệp Khinh Vũ không biết nên khóc hay cười, của bạn lại

coi như nhà mình, người bạn này thật sự là bạn tốt.

EEhU°s

Rất nhanh, máy xông hơi chuẩn bị xong rồi, hai người

nằm trên giường mát xa, kỹ thuật viên nghiêm túc mát

xa cho họ.

“Quan trọng nhất là chân của cô, yên tâm đi, tay nghề

của chị Lưu rất tốt, bảo đảm ngày mai cô có thể đi lại

bình thường”

Lâm Vũ Chân quay đầu, nhìn thấy Diệp Khinh Vũ vẫn có

chút căng thẳng, lo lắng trên mặt vẫn không che giấu

được.

“Đừng lo, ở đây rất an toàn, không ai có thể gây chuyện ở

đây đâu”

Lời này không phải Giang Ninh nói mà là Hoàng Ngọc.

Minh nói với cô, là vì muốn cô có thể thả lỏng hoàn toàn

mà nghỉ ngơi ở đây, “Tôi gọi điện cho chồng tôi nói một

tiếng”

Diệp Khinh Vũ gật đầu, trong lòng dần thả lỏng.

Cô cảm kích Lâm Vũ Chân, không cần biết có thể giúp

bản thân không, cô đã không có đường lui rồi.

Có lẽ ở đây còn có chút hy vọng.

Nói chung đến lúc đó nếu Lâm Vũ Chân thật sự không

thể giúp được bản thân, vậy cô sẽ không liên lụy Lâm Vũ

Chân, trong lòng Diệp Khinh Vũ đã nghĩ xong rồi.

Tất cả đều buông ra rồi, cô ngược lại thả lỏng hoàn toàn,

nếu thật sự không có kết quả tốt, vậy bây giờ càng nên

hưởng thụ thật tốt.

Lúc này.

Khu biệt thự Ung Cảnh Đài.

Tất cả đồ gia dụng đều mới tinh, đều là tâm ý của sếp

Vạn, chọn cái tốt nhất tặng qua, còn kêu một đội dọn vệ

sinh chuyên phụ trách vệ sinh nhà cửa và các dịch vụ

khác.

Mắt Tô Mai có chút đỏ khi nhìn thấy căn nhà lớn thế này,

†âm trạng kích động càng không thể áp chế.

“Trước giờ mẹ chưa từng nghĩ bản thân có một ngày ở

biệt thự.”

Bà vừa cười vừa sắp khóc rồi.

Không lâu trước một nhà ba người còn chen chúc trong

khu hẻm nhỏ cũ nát, mùa đông lạnh, mùa hè nóng,

thường thấy sâu muỗi chuột, còn ¡ trộm ngòm nhó,

nhưng bây giờ biệt thự lớn trước mắt rồi!

“Mẹ, vậy mẹ phải nghĩ, nghĩ nhiều hơn nữa”

Giang Ninh liền cười nói, “Không chỉ ở biệt thự còn có

thể ngồi du thuyền, cái gì đều có thể nghĩ, chỉ cần mẹ

muốn làm, thích làm, con rể sẽ giúp mẹ hoàn thành”

Tô Mai không nhịn được mà ngừng khóc mà cười.

“Thằng nhóc này, mẹ cũng có tuổi rồi, làm sao còn có

nhiều suy nghĩ như vậy, mẹ chỉ hy vọng người nhà đều

bình an khỏe mạnh là được”

“Mẹ có tuổi hồi nào?”

Giang Ninh nghiêm túc nói, “Mẹ nói như vậy thì mấy bà

dì thật sự sẽ đố ky chết mất”

Tô Mai gõ trán Giang Ninh một cái, “Chỉ con biết dỗ mẹt”

“Ài, sao con không phải con trai ruột của mẹ chứ?”

Dừng một chút, bà lại nói, “Vẫn là làm con rể tốt hơn, nếu

là con trai không chừng chỉ biết chọc tức mẹt”

Giang Ninh cười lớn.

Điện thoại vang lên, là Lâm Vũ Chân gọi đến, Giang Ninh

bắt máy, bên kia truyền đến giọng của Lâm Vũ Chân.

“Chồng à, em mới quen một người bạn, có người muốn

bắt nạt cô ấy, anh có thể bảo vệ cô ấy không?”

Lâm Vũ Chân hỏi có chút cẩn thận, nói lại hết sự việc

cho Giang Ninh nghe.

Trong lòng cô thực ra có chút căng thẳng, vừa nấy vì tức

giận nên không quan tâm nhiều như vậy, lúc này báo cáo

tình hình với Giang Ninh, Lâm Vũ Chân thật sự có chút lo.

lắng.

Giang Ninh nghe Lâm Vũ Chân nói là bản thân nói với cô

ở Đông Hải không ai là cô chọc không nổi, trầm mặc

một lúc.

Điều này lập tức khiến Lâm Vũ Chân càng căng thẳng

rồi.

“Ông xã, không phải là em gây họa rồi chứ?”

“Anh muốn hỏi, anh nói những lời này lúc nào?”

“Hả?”

Lâm Vũ Chân càng hoảng sợ.

Giang Ninh chưa từng nói sao?

Hình như anh từng nói qua mà! Hay là bản thân nhớ

nhầm rồi?

“Anh nói không phải là ở Đông Hải”

Giang Ninh bá đạo nói, “Em nhớ rõ đây, anh nói là toàn

thế giới, đều không có người em chọc không nổi!”
 
Chương 391


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nói xong Giang Ninh liền cúp máy, quay đầu nói với Tô Mai: “Mẹ, Vũ Chân mới quen được bạn mới, hay là tối nay mời cô ấy đến nhà cùng ăn cơm?”

“Bạn mới?”

Tô Mai vui mừng, mấy năm nay Lâm Vũ Chân luôn vì gia đình là bận công việc, làm gì có thời gian quen bạn bè.

Người làm mẹ như bà cũng cảm thấy nợ con gái mình.

Nghe thấy Lâm Vũ Chân quen bạn, liền gật đầu: “Được.

được, đợi lát nữa fne đi mua đồ làm mấy món ngon cho các con”

Giang Ninh gật đầu liền rời đi, nghe Lãm Vũ Chân kể thì hoàn toàn không tính là phiền phức gì.

Nhưng đối phương đến từ Thành Hải, ở đó được tính là khá gần với phương Bắc.

[Diendantruyen.Com] Siêu Cấp Phú Nhị Đại
 
Chương 392


Tô Minh Toàn lạnh nhạt nói, “Cái gì mà cấm địa, thật sự coi bản thân là một món ăn rồi à, trước mặt Thành Hải thì chúng được tính là cái thá gì!”

“Vâng!”

Mấy thuộc hạ lập tức trả lời.

Quá thật;mấy thành phố ven biển’khu Đông Nam so với mấy thành phố lớn như Thành Hải và phương Bắc thĩ địa vị cách biệt rất lớn: Dù cho là Đông Hải được mệnh danh là cấm địa, gần.

đây rất nổi trội nhưng nếu thật sự nói về bối cảnh thì không có khả năng so sánh.

Họ là thận trọng nên mới xin ý kiến của Tô Minh Toàn, mất công đến lúc đó lại gặp phiền phức, Nhà họ Tô còn muốn dạy dỗ họ, bây giờ nghe thấy Tô Minh Toàn hoàn toàn không bỏ cấm địa rắm chó này vào trong mắt.

Cúp máy, Tô Minh Toàn nhìn người quản lý mặt đầy sợ hãi quỳ trước mặt mình, cười lạnh một tiếng.

“Mày tưởng kêu cô ta trốn ở Đông Hải – cái cấm địa rắm chó gì đó là tao không dám động vào cô ta à?”

Người quản lý run rẩy, toàn thân đầy vết thương.

“Cậu Tô, Diệp Khinh Vũ không hiểu chuyện, cậu đừng chấp nhất với cô ấy!”

“Bốp!”

Tô Minh Toàn đưa tay lên tát một cái, đánh đến khóe.

miệng của người quản lý rỉ ra máu tươi.

“Ông chủ của bọn mày còn không dám nói như thế với taol”

Tô Minh Toàn cười lạnh, mặt đầy xấu xa.

“Tao nói mày biết, tao nhất định phải ngủ với Diệp Khinh Vũ, tao không chỉ ngủ cô ta còn muốn đầu tư cho cô ta, đóng phim, không đóng vài bộ kinh điển thì sao có thể được?”

Hắn vừa nói, sắc mặt của người quản lý lập tức trắng bệch.

Phim trong miệng của Tô Minh Toàn sao có thể là mấy bộ phim đàng hoàng được.

Hắn muốn hủy hoại Diệp Khinh Vũ!

Một khi đóng loại phim đó, cả đời Diệp Khinh Vũ đừng mong có thể ngẩng đầu lên lần nữa.

Cởi đồ xuống thì không thể nào mặc lên lại nữa!

“Cậu Tô! Cậu Tô!”

Người quản lý liền nói, “Cậu đại nhân đại lượng, đại nhân đại lượng…”

Anh nhào qua muốn cầu xin Tô Minh Toàn, nhưng bị mấy người kéo lại, hoàn toàn không thể đến gần.

“Ném ra ngoài, ném ra ngoài!”

Tô Minh Toàn không kiên nhẫn nói, “Đợi tôi chơi chán Diệp Khinh Vũ rồi các cậu cũng có thể chơi!”

“Cảm ơn cậu Tô!”

Nghe những lời này, người quản lý tuyệt vọng rồi, toàn thân mất hết sức lực, giống như bị rút sạch linh hồn, trực tiếp bị kéo đi.

Anh chỉ hy vọng Diệp Khinh Vũ có thể chạy trốn, dù có từ bỏ ước mơ của cô thì cũng nên rời khỏi cái giới tàn nhẫn này…

Đông Hải.

Đi theo định vị, mấy người Lưu Tiểu Đao xác định được Diệp Khinh Vũ đang ở câu lạc bộ thiên nhiên.

Họ còn có chút kinh ngạc, chết đến nơi rồi mà Diệp Khinh Vũ này còn có tâm trạng đến câu lạc bộ làm SPA, chăm sóc bản thân.

Xem ra cô ta đã cam chịu rồi, biết sửa soạn cho bản thân tốt một chút, như vậy mới có thể hầu hạ Tô Minh Toàn tốt hơn.

Mấy người bắt xe đi thắng đến câu lạc bộ thiên nhiên, xuống xe vừa tính đi vào liền bị người khác chặn lại.

“Ngại quá, câu lạc bộ tạm thời không làm kinh doanh với người ngoài”

Lúc Lâm Vũ Chân ở trong thì câu lạc bộ sẽ không đón khách ngoài, đây là quy định Hoàng Ngọc Minh đặt ra, vì muốn bảo đảm sự an toàn và tự do cho Lâm Vũ Chân.

“Hả?”

Lưu Tiểu Đao nhíu mày cười lạnh, “Không làm kinh doanh với người ngoài, vậy tại sao có người đã đi vào.

rồi: Diệp Khinh Vũ đang ở đây!

Phục vụ cười cười, “Vì đó là người có thể đi vào”

“CútI”

Lưu Tiểu Đao nhớ Tô Minh Toàn từng nói hắn chỉ cần mặc sức ra tay ở Đông Hải này là được, một thằng nhân viên quèn mà cũng dám ngăn cản hắn?

“Ông đây muốn vào, tao xem bọn bây ai dám cản!”

Lưu Tiểu Đao thét lớn một tiếng, đưa tay đẩy phục vụ ra, trên mặt đầy vẻ xấu xa.

Phục vụ đó không chút tức giận, đứng thẳng người nhìn chằm chằm Lưu Tiểu Đao, vỗ tay, ngay lập tức, mười mấy người xông ra, ai ai cũng đầy sát khí nhìn Lưu Tiểu Đao.

“Họ muốn làm phiền chị dâu nghỉ ngơi”

Phục vụ chỉ Lưu Tiểu Đao, hừ một tiếng.
 
Chương 393


Nhìn mười mấy người đang vây lấy mình, Lưu Tiểu Đao không chút sợ hãi ngược lại có chút kinh ngạc.

Một câu lạc bộ của một thành phố nhỏ lại có nhiều người bảo vệ như vậy.

Chị dâu trong miệng của họ lại là người nào?

Diệp Khinh Vũ thật biết chọn chỗ, lại trốn ở nơi như vậy, Xem ra cô ta còn chưa nhận thua, muốn khiêu khích cậu Tô đây mà R -.: “Làm phiền chị dâú”

Bây giờ người phụ trách canh chừng câu lạc bộ là Thập.

Tam, xếp thứ mười ba trong đội sói, thực lực lại xếp trong top 5, nghe nói có người đến câu lạc bộ làm loạn, hắn lại có chút hưng phấn.

Mấy người anh Cẩu theo Hoàng Ngọc Minh đi Kiến Châu kiến lập lại trật tự rồi, Đông Hải này để lại cho họ canh giữ.

Mà câu lạc bộ tự nhiên là nơi rất quan trọng, là nơi chuyên để Giang Ninh và Lâm Vũ Chân bọn họ nghỉ ngơi thả lỏng.

Ở đây cũng có người dám đến làm loạn?

“Bọn mày gan lớn đó”

Thập Tam đanh mặt lại, “Cho bọn mày một cơ hội, cút HSNnn Giang Ninh dạy phải dùng đức để khiến người khác.

phục, bọn họ đều nhớ rõ.

“Thật huênh hoang, chỉ một câu lạc bộ nhỏ như vậy cũng dám nói chuyện với tao như vậy!”

Lưu Tiểu Đao ngược lại tức giận rồi, cười lạnh nói, “Mười mấy người thì sao? Đều cút hết cho tao, nếu không đừng trách tao không khách khít”

Hắn vừa cuộn chặt nắm tay thì lập tức khí thế cả người nổi lên.

Hắn thật sự không bỏ mấy người Thập Tam vào trong mắt.

“Bốp!”

Không đợi hắn ra tay, Thập Tam đã ra tay trước rồi.

Giống như một con khi linh hoạt, nhanh đến kinh người, lập tức xông đến trước mặt Lưu Tiểu Đao, hung hăng tát một cái.

Cái tát này trực tiếp khiến Lưu Tiểu Đao bị đánh bay ra ngoài!

Dùng đức khiến người khác phục, cơ hội đã cho rồi, nhưng mấy tên này không trân trọng.

“Mày… tao là người của nhà họ Tô Thành Hải!”

Lưu Tiểu Đao không ngờ đối phương nói ra tay là ra tay liền, che mặt tức giận quát.

“Nhà họ Tô?” “Các bạn chọn trang web trên hình đọc khích lệ team ra chương đều mỗi ngày nhé!”

Thập Tam nhíu mày.

Lưu Tiểu Đao vừa nhìn biểu cảm của hẳn, biết anh ta bị dọa rồi, mặt đỏ ửng đứng dậy xông đến trước mặt Thập Tam muốn đòi lại một cái tát!

“Bốp!”
 
Chương 394


Thập Tam lại nói: “Xin chị dâu yên tâm, mấy anh em của Thập Tam đều ở đây, bảo đảm không ai dám làm phiền chị dâu”

Lâm Vũ Chân từng dặn là bên ngoài có tình hình gì thì nói với cô một tiếng, nghe báo cáo của Thập Tam cuối cùng cô cũng thở phào.

“Tôi biết rồi, Thập Tam, mấy cậu vất vả rồi; < “Không vất vả ạ”

Thập Tam lui xuống.

Diệp Khinh Vũ còn có chút không dám tin, thật sự là người của nhà họ Tô!

Chúng đến rồi!

Đến Đông Hải nhanh như vậy, nhưng lại trực tiếp bị đuổi đi?

Đó là nhà họ Tô của Thành Hải đó”

“Vũ Chân, thật sự đuổi đi rồi ư?”

Diệp Khinh Vũ căng thẳng hỏi.

“Ừ, Thập Tam nói đuổi đi rồi, vậy thì nhất định là đuổi đi rồi Cô nghiêm túc nói, “Họ sẽ không gạt tôi.”

Họ không dám gạt Lâm Vũ Chân đâu!

Nếu không thì không cần đến Giang Ninh ra tay, càng không cần Hoàng Ngọc Minh ra tay, anh Cẩu sẽ đánh họ khóc đến kêu ba kêu mẹ mất.

“Yên tâm đi, ở Đông Hải là an toàn nhất”

Lâm Vũ Chân kéo mở nắp ra, cảm thấy da của bản thân lại trở nên càng căng mịn hơn, máy xông hơi này thật tốt, không biết Giang Ninh nhìn thấy rồi có muốn hôn mình không nhỉ.

Cô đứng dậy nhìn Diệp Khinh Vũ: “Thế nào, chân của cô cảm thấy thế nào?”

Lúc này Diệp Khinh Vũ mới nhớ đến chân của mình đã không đau như trước nữa, cô bất giác có chút kinh ngạc.

Tay nghề mát xa của kỹ thuật viên này tốt quá đi mất.

“Cảm ơn”

©ô khách khí cảm ơn nhân viên.

“Không cần cảm ơn, cô là bạn của sếp Lâm vậy chính là bạn của câu lạc bộ thiên nhiên”

Hai kỹ thuật viên đi ra ngoài, Lâm Vũ Chân và Diệp Khinh Vũ đi thay đồ.

Diệp Khinh Vũ vẫn cảm thấy như đang nằm mơ vậy, bản thân cho rằng là một rắc rối rất lớn, trong mắt của Lâm Vũ Chân lại hoàn toàn không là gì cả, cô ấy thậm chí có thể yên tâm ở đây chăm sóc cơ thể, bên ngoài đã có người xử lý tất cả rồi.

Đông Hải thật sự an toàn như vậy sao?

Thay đồ xong, hai người Lâm Vũ Chân đi ra ngoài, Giang Ninh cũng vừa đến.

Nhìn thấy Giang Ninh, cả người của Lâm Vũ Chân đều vui vẻ không thôi, bước nhanh qua đó, cố ý thần bí n¡ “Chồng à, anh có phát hiện em có chỗ nào khác không?”

Giang Ninh nhìn một cái, phát hiện da mặt của Lâm Vũ Chân cực kỳ căng mịn, muốn hôn cũng chỉ có thể đợi đến tối mới được hôn.

Hắn chỉ có thể cố ý nói: “Không có, ngược lại phát hiện trí nhớ của em trở nên kém hơn rồi”

Người này sao lại ghi thù như vậy chứi Lâm Vũ Chân hừ một tiếng, không phải chỉ là nhớ nhầm lời của hán nói thôi sao.

Cô chỉ Diệp Khinh Vũ, cười giới thiệu: “Vị này là Diệp.

Khinh Vũ, bạn em mới quen”

“Chào cô.”

Giang Ninh đưa tay ra nhẹ bắt tay với Diệp Khinh Vũ rồi thả ra, từ đầu đến cuối ánh mắt không dừng lại trên người Diệp Khinh Vũ nhiều hơn một giây nào, sự chú ý.

toàn bộ đều đặt trên người Lâm Vũ Chân, cực kỳ dịu dàng.

Điều này khiến Diệp Khinh Vũ có chút ngẩn ngơ.

So về vẻ ngoài cô không tệ hơn Lâm Vũ Chân, so về thân hình cô thường xuyên rèn luyện, nhất định còn đẹp hơn Lâm Vũ Chân, hơn nữa bản thân cô là ca sĩ, là ngôi sao đó.

Nhưng Giang Ninh hoàn toàn không nhìn bản thân thêm một cái.

Đổi lại là người đàn ông khác, sợ là hận không thể nắm †ay cô ấy lâu thêm chút, ánh mắt càng không chút kiêng kị nhìn bản thân, hận không thể nhìn thấy sâu bên trong quần áo.

Cô lập tức hiểu ra, tại sao Lâm Vũ Chân lại nói bản thân có một người chồng tốt, đối xử tốt với cô, khiến cô luôn Vui Vẻ.

Giang Ninh đối xử với Lâm Vũ Chân thật sự là sủng đến tận trời!

“Rất vui được gặp anh, tôi là Diệp Khinh Vũ Diệp Khinh Vũ gật đầu, “Cũng cảm ơn anh đã giúp tôi việc lớn như vậy.”

Giang Ninh thậm chí còn chưa xuất hiện, phiền phức đã giải quyết xong rồi, đủ để thấy Giang Ninh lợi hại cỡ nào.

“Không cần khách khí, cô là bạn của Vũ Chân, vậy chính là khách quý nhất của Đông Hải”

Giọng của Giang Ninh bình thản, lại cực kỳ bá đạo, “Ở đây không ai dám bắt nạt cô”
 
Chương 395


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Anh không nói Lâm Vũ Chân chính là nữ chủ nhân của Đông Hải, chỉ cần là bạn của cô thì ở Đông Hải này sẽ không ai có thể làm hại.

Lâm Vũ Chân đơn thuần lương thiện, trước giờ không có tâm cơ nhưng lại không ngốc.

Người cô có thể coi là bạn thì tự nhiên cũng có thể tin tưởng được.

Giang Ninh rất rõ chuyện này chọ’iên sẽ không hỏi nhiều thêm một cầu nào nữa. = “Được rồi, bên đây chăm sóc xong rồi thì về nhà, mẹ nói tối nay đưa bạn em về nhà cùng ăn cơm/ Giang Ninh quay đầu nhìn Lâm Vũ Chân, “Cùng chúc mừng chuyển nhà mới”

Lâm Vũ Chân gật đầu.

“Khinh Vũ, đến nhà tôi ăn đi, mẹ tôi nấu ăn rất ngon đó.”

Cô khoác tay Diệp Khinh Vũ đi ra ngoài, vừa áp thấp giọng nói, “Chúng ta phải đi nhanh một chút, nếu không ai đó giành đồ ăn thì chúng ta giành không lại anh ấy đâu!”

Diệp Khinh Vũ còn có chút mơ hồ, chưa kịp từ chối thì đã bị Lâm Vũ Chân kéo lên xe.

Cô cũng không tiện từ chối, Lâm Vũ Vũ Chân giúp cô giải quyết rắc rối lớn như vậy, bây giờ lại mời cô lại đến ăn cơm, Diệp Khinh Vũ thật sự cảm thấy rất cảm kích.

Ở Đông Hải này cô chỉ là người dưng, cô đơn lại không có chỗ dựa.

Thậm chí vừa nãy chút nữa là bị người khác mang đi, nếu cô thật sự rơi vào tay của Tô Minh Toàn, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy tuyệt vọng.

Giang Ninh lái xe đưa Lâm Vũ Chân và Diệp Khinh Vũ đến biệt thự.

Tuy biết Lâm Vũ Chân nhất định không thiếu tiền nhưng nhìn trang trí của biệt thự này, Diệp Khinh Vũ vẫn có chút chấn động.

Nếu cô biết cả dãy mười biệt thự này đều là của nhà Lâm Vũ Chân sợ là sẽ càng chấn động!

“Hoan nghênh hoan nghênh, vị này chính là bạn của Vũ Chân đúng không?”

Nghe thấy tiếng động, Tô Mai đi ra ngoài, nhìn thấy Diệp Khinh Vũ thì mắt bất giác sáng lên, “Cô bé xinh đẹp quá”

“Chào dì, con là Diệp Khinh Vũ, cảm ơn dì đã khen ạ”

Diệp Khinh Vũ gật đầu, vui vẻ nói.

Cô có thể nhìn ra Tô Mai là người rất hiền lành, vừa vào nhà của Lâm Vũ Chân liền có một cảm giác thân thiết khó giải thích.

“Các con ngồi đi, cơm nước sẽ xong nhanh thôi”

Tô Mai lại đi vào bếp.

Lâm Vũ Chân kéo Diệp Khinh Vũ ngồi xuống sofa, bản thân cô cũng chưa biết bố cục và kết cấu của cả biệt thự, chỉ có thể ngồi ở phòng khách.

Giang Ninh cũng không quản, không nói chen vào, chủ đề giữa phụ nữ không phải thứ hắn có thể tham gia.

Hán dứt khoát đi vào bếp giúp Tô Mai rửa rau.

“Người nhà của cô thật tốt”

Diệp Khinh Vũ có chút ngưỡng mộ nói, “Có một người mẹ thương cô, có một người chồng yêu cô, khiến người khác ngưỡng mộ chết đi được đấy”

Lâm Vũ Chân mỉm cười, híp mắt giống như hai vầng trăng khuyết.

Cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc, tuy có lúc sẽ nghĩ thật sự rất giống nằm mơ, nhưng dù là mơ bản thân cũng phải thông qua cố gắng khiến bản thân không ngừng trở nên ưu tú, để khiến giấc mơ thành hiện thực.

“Cô thì sao?”

Cô nhìn Diệp Khinh Vũ nói.

“Tôi à?”

[Diendantruyen.Com] Siêu Cấp Phú Nhị Đại
 
Chương 396


Quần áo không chỉnh tề, tóc tai rối bù, nhếch nhác như mấy con chó hoang!

Lưu Tiểu Đao khóc không ra nước mát, nếu không phải cầu xin một chị bán quầy đồ vặt cho họ gọi điện thoại thì đến bây giờ họ vẫn còn lưu lạc trên đường, hai chân sớm.

đã ma sát đến rách da, máu tươi chảy không ngừng.

“Cậu Tô, Đông Hải đó thật sự là cấm địa!”

Lưu Tiểu Đao khó lỗc nói.

Trước giờ Lưu Tiểu Đao chưa từng gặp qua löại sỉ nhục như vậy!

Dù là ở Thành Hải, thần là thuộc hạ của Tô Minh Toàn, hắn cũng có chút mặt mũi, giới kinh doanh chính trị và thế giới ngầm ai không biết hắn?

Lại có ai dám đối xử như vậy với hẳn.

Lột s@ch đồ hắn rồi ném ở bên đường, nhìn giống y hệt ăn xin.

Đặc biệt một khi nhớ đến ánh mắt của Thập Tam, bộ dạng thản nhiên và không có ý tốt, dù nghe thấy nhà họ.

Tô của Thành Hải vẫn không quan tâm chút nào.

Đông Hải này tuyệt đối không đơn giản!

Tô Minh Toàn không nói chuyện, nhíu mày, trong lòng đang suy nghĩ.

“Cậu Tô, Đông Hải này không đơn giản, trước khi điều tra rõ mọi chuyện thì không nên manh động!”

“Bốp!”

Tô Minh Toàn đưa tay tát một cái, hung hăng đánh lên mặt của Lưu Tiểu Đao.

“Ông đây làm việc mà còn cần mày dạy à?”

Hắn hung ác nói.

Lưu Tiểu Đao che mặt, một câu cũng không dám nói thêm, sợ lại chọc tức Tô Minh Toàn.

Hắn có lòng tốt nhắc nhở, nhưng Tô Minh Toàn lại hoàn toàn không quan tâm, là cậu ba nhà họ Tô, thân phận của Tô Minh Toàn quả thật không tầm thường, người có thể lọt vào mắt hắn, cả Thành Hải này cũng không tìm được mấy người.

Nhưng Đông Hải đó… dù sao thì tiếng ác cũng vang vọng khắp nơi rồi!

Tô Minh Toàn hừ một tiếng, đầu Lưu Tiểu Đao áp càng thấp rồi.

“Đi, kêu người quản lý Vương Vĩ đó ra đây”

Tô Minh Toàn căn dặn.

Hắn không ngốc, không giống mấy công tử bột khác, Tô Minh Toàn còn có chút đầu óc.

Người của Đông Hải đó, nghe tên Nhà họ Tô của Thành Hải vẫn dám ra tay, không nói đến hậu thuẫn của chúng mạnh cỡ nào nhưng ít nhất đều là kẻ mạnh.

Đạo lý rồng mạnh không thắng nổi rắn đất, Tô Minh Toàn rất rõ.

Ở Thành Hải, hắn hoàn toàn không quan tâm mấy người như vậy, một ngón tay cũng có thể bóp ch3t.

Nhưng ở Đông Hải, nếu như bị lật thuyền trong cống ngầm, mất người là chuyện nhỏ, làm tổn hại uy danh của nhà họ Tô, vậy lúc hắn quay về nhất định sẽ bị ba đánh chết!

Rất nhanh, quản lý của Diệp Khinh Vũ – Vương Vĩ bị kéo.

vào.

Anh có chút nhếch nhác, sắc mặt rất khó coi, co rụt người ở đó, sợ Tô Minh Toàn lại đánh mình.

“Cậu Tô… tôi, thật sự cái gì cũng nói hết Cơ thể Vương Vĩ run rẩy đầy bất lực.

“Không cần sợ, tao không hỏi mày gì cả, tao kêu mày đến là có nhiệm vụ giao cho mày”

Tô Minh Toàn quỳ người xuống, cười cợt nhả nói, “Chuyện rất đơn giản, làm tốt tao sẽ thả mày”

‘Yết hầu Vương Vĩ chuyển động: “Cậu Tô cứ nóil”

“Đi Đông Hải mang Diệp Khinh Vũ về cho tao”

Nghe lời này, sắc mặt Vương Vĩ thay đổi, kêu anh đi Đông Hải mang Diệp Khinh Vũ về?

Vậy không phải là hại Diệp Khinh Vũ rồi sao!

Anh lập tức lắc đầu.

“Bốp!”

Tô Minh Toàn vung tay lên hung hăng túm lấy tóc của Vương Vĩ, sắc mặt lập tức trở nên hung tợn.

“Mày mẹ nó còn dám lắc đầu?”

“Bốp!”

Lại thêm một cái tát nữa!

Khóe miệng Vương Vĩ lập tức rỉ máu, răng cũng lỏng lẻo.

tồi.

“Cậu T( ại sao cậu c…. cứ phải làm khó Diệp Khinh Vũ chứ, cô ấy chỉ là một cô gái muốn ca hát mà thôi!”

Vương Vĩ cắn răng tức giận hét lên, “Không lẽ cậu cứ phải đuổi cùng giết tận như vậy sao!”

“Ha hai”

Tô Minh Toàn túm tóc Vương Vĩ, hung dữ nói, “Không sai, tao chính là muốn ả ta chết! Vương Vĩ, có phải mày nhìn trúng Diệp Khinh Vũ rồi?”

“Đừng gấp, đợi ông đây chơi đủ rồi, mày sẽ có cơ hội.”

“Tôi sẽ không đi đâu!”

Vương Vĩ hét lên, “Có bản lĩnh thì giết tôi đi”!

“Phì phì phì, thật cảm động”

Tô Minh Toàn thả lỏng tay ra rồi vỗ tay, trên mặt mang biểu cảm kính phục, “Có người quản lý bảo vệ nghệ sĩ như vậy, giới giải trí nên khen thưởng cho mày đó.”

Vương Vĩ không nói chuyện, ánh mắt lại rất kiên quyết.

Trên mặt Tô Minh Toàn vẫn mang ý cười, nhìn cực kỳ âm lạnh.

Hắn đến bên tai Vương Vĩ, biểu cảm có chút huênh hoang, cố ý áp thấp giọng nói, “Mày không đi đúng không? Không sao, tao vừa hay mời ba mẹ mày đến chỗ †ao rồi, mày không đi, vậy tao phải cầu xin họ thật tốt tồi:
 
Chương 397


Nghe thấy lời này, Vương Vĩ lập tức trừng to mắt, cả người như một con sư tử đang giận dữ!

“Tô Minh Toàn! Mày là tên khốn! Mày dám động vào ba mẹ tao, tao giết mày! Tao giết mày!”

Anh cố gắng chống cự nhưng hoàn toàn không thoát được, bị hai người ấn chặt.

Lửa giận phóng ra từ đôi mắt đó đủ đến thiêu chết Tô Minh Toän!

“Alo? Hai thứ già đó đâu?”

Tô Minh Toàn lại không hề quan tâm, lấy điện thoại ra gọi điện, cố ý ở trước mặt Vương Vĩ lớn tiếng nói, “Thủ đoạn cần dùng đều dùng đi, chết rồi cũng không sao, ai bảo con trai của họ không nghe lời”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng kêu căng thẳng, Vương Vĩ nghe ra được đó là tiếng của mẹ anh.

“Dừng tay! Dừng tay!”

‘Vương Vĩ lớn tiếng nói, “Tao đi! Tao đi Đông Hải!”

Anh không thể để ba mẹ xảy ra chuyện.

“Sớm nghe lời một chút không phải là xong rồi sao?”

Tô Minh Toàn cười một tiếng, “Khoan đừng động đến hai thứ già đó”

Hắn cúp máy, đưa tay vỗ vỗ mặt Vương Vĩ: “Mang Diệp Khinh Vũ về, cả nhà mày sẽ không sao cả”

Nói xong, hắn quay người liền đi, mấy người Lưu Tiểu Đao lập tức đi theo.

Chỉ để lại Vương Vĩ nằm dưới đất, hít thở nặng nề, tức giận nhưng bất lực.

“Chiêu này của cậu Tô thật là tuyệt!”

Lưu Tiểu Đao thấy cơ hội thì lập tức nịnh hót, “Để Vương Vĩ đi mang Diệp Khinh Vũ về, cô ta nhất định sẽ về, như vậy chúng ta không cần liên quan đến Đông Hải nữa”

Đột nhiên Tô Minh Toàn dừng bước chân, quay đầu nhìn Lưu Tiểu Đao, nhìn đến da đầu Lưu Tiểu Đao tê dại.

Bản thân nịnh hót, không lẽ nịnh sai rồi?

“Ý mày là tao sợ Đông Hải đó?”

Tô Minh Toàn cười một tiếng.

“Không phải! Không phải vậy! Cậu Tô làm sao có thể sợ Đông Hải đó, chỉ là không muốn chấp nhất với mấy tên lạc hậu ở Đông Hải mà thôi!”

Lưu Tiểu Đao gấp gáp giải thích.
 
Chương 398


Diệp Khinh Vũ ngây người một chút, đã giải quyết xong rồi?

Không lâu trước đây người của Tô Minh Toàn mới Đông Hải muốn bắt bản thân về, bị người của Giang Ninh đuổi đi rồi, bây giờ Vương Vĩ nói chuyện đã giải quyết rồi.

“Bên ông chủ tìm người giải quyết rồi sao”

Diệp Khinh Vũ lập tức hỏi.

Cô cực kỳ tin tưởng Vương Vĩ.

Từ khi xuất đạo Vương Vĩ đã là người quản lý của cô, luôn chăm sóc và bảo vệ cô.

Lần này nếu không nhờ Vương Vĩ sợ là cô không có cơ hội trốn khỏi Thành Hải, sớm đã bị Tô Minh Toàn tổn hại rồi.

“Ừ, ông chủ dùng không ít mối quan hệ, trả giá không nhỏ”

Bên trong điện thoại, Vương Vĩ thở dài, “Cuối cùng cũng áp chế được lửa giận của thiếu gia nhà họ Tô rồi, sau khi cô về phải cảm ơn ông chủ đàng hoàng”

“Vậy thì tốt quá rồi!”

Diệp Khinh Vũ cực kỳ vui mừng.

Chuyện cuối cùng cũng giải quyết rồi, cô cũng có thể quay về tiếp tục ca hát rồi.

“Tôi đã đến Đông Hải rồi, bây giờ cô ở đâu, tôi đến đón cô”

Vương Vĩ nói.

“Được, tôi gửi định vị cho anh”

Cúp máy, mặt của Diệp Khinh Vũ đầy vui mừng, lập tức gửi vị trí của mình cho Vương Vĩ.

“Chuyện giải quyết rồi?”

Nghe họ nói chuyện, Lâm Vũ Chân hỏi.

“ừ”

Diệp Khinh Vũ kéo tay của Lâm Vũ Chân: “Người quản lý của tớ nói giải quyết rồi, là ông chủ dùng các mối quan hệ, trả giá không nhỏ mới giải quyết được”

Người cô đắc tội dù sao cũng là cậu chủ nhà họ Tô, sợ là cái giá phải trả sẽ không thể nhỏ được.

Cô nghĩ, đợi hết hạn hợp đồng, không cần biết công ty đưa ra điều kiện gì, cô đều phải ký thêm mấy năm với ông chủ, kiếm thêm tí tiền cho công ty, báo đáp ông chủ thật tốt.

“Nhưng cậu không phải nói thiếu gia nhà họ Tô đó tính tình hung hăng ngang ngược, không dễ nói chuyện sao”

Lâm Vũ Chân có chút không tin.

Loại người đó có dễ giải quyết vậy không, trước đây Diệp.

Khinh Vũ cũng nói, ông chủ của họ tuy có chút quan hệ trong giới, nhưng đối với Nhà họ Tô thì không có cách nào cả.

Bây giờ nói giải quyết là giải quyết, nghe vào có chút không đúng lắm.

“Khinh Vũ, bây giờ Thành Hải đối với cậu mà nói là nơi thị phi, đừng chủ quan, người quản lý đó..”

Lâm Vũ Chân nhíu mày nói.

“Anh ấy đáng để tớ tin tưởng”

Diệp Khinh Vũ biết Lâm Vũ Chân là vì lo cho cô, vỗ mu bàn tay của Lâm Vũ Chân nói, “Tớ luôn coi anh ấy là anh trai, bao năm nay nếu không phải anh ấy bảo vệ tớ, tớ sớm đã bị… yên tâm đi, trong lòng tớ có tính toán”

Cô có chút vui vẻ, chuyện giải quyết rồi, giống như mây đen phủ trên đầu đã tan ra, lại nhìn thấy ánh dương rồi.

Thấy Diệp Khinh Vũ có quyết định rồi, Lâm Vũ Chân cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Chỉ cần chắc chắn cô an toàn, vậy là được rồi.

“Lần này về chắc rất nhanh có thể khôi phục công ty, người đại diện của công ty cậu, đến lúc đó tớ nói với công ty, cái này tớ có thể làm chủ”

Đại diện cho sản phẩm mới của tập đoàn Lâm thị, Lâm Vũ Chân cũng nói với Diệp Khinh Vũ rồi, Diệp Khinh Vũ đương nhiên đồng ý ngay.

Lâm Vũ Chân giúp bản thân, bảo vệ bản thân như vậy, chút chuyện nhỏ này cô không thể từ chối.

“Yvel Tô Vân cũng rất kích động, “Vậy em trông chờ buổi hòa nhạc của chị Khinh Vũ rồi!”

“Em đói”

Diệp Khinh Vũ chỉ chỉ đầu của Tô Vân, “Sắp thi đại học rồi, thi cử quan trọng hơn! Thi tốt chị mới tặng vé cho em, nếu không, miễn bàn nhé!”

“Hu hu… em nhất định phải thi được thành tích tốt!”

Rất nhanh, bảo vệ bên ngoài chạy qua, nói có người đi vào trong sân của biệt thự Lâm thị, hỏi có phải bạn của họ không.

Thấy là bạn của Diệp Khinh Vũ, Giang Ninh gật đầu, bảo vệ rất nhanh để Vương Vĩ vào.

Trên dưới đánh giá Vương Vĩ một cái, mất Giang Ninh khẽ co rút, rất nhanh phán đoán được Vương Vĩ chắc vẫn bị đánh rất tàn nhãn, trên người thậm chí có thể ngửi được mùi máu tanh nhàn nhạt, nhưng trên mặt lại rất sạch sẽ, nhìn không ra bất kỳ cái gì Rất hiển nhiên, người ra tay có chọn chỗ để đánh.
 
Chương 399


“Xin chào, tôi tìm Diệp Khinh Vũ, tôi tên Vương Vĩ là bạn của cô ấy, cô ấy đang ở đây không?”

Vương Vĩ rất khách khí, cười hỏi.

“Có”

Giang Ninh gật đầu chỉ chỉ cửa vào, “Cậu vào là thấy”

“Cảm ơn”

Vương Vĩ chạy nhanh vào.

Trong đại sảnh, Diệp Khinh Vũ đã thu dọn xong vali của mình, tạm biệt Lâm Vũ Chân bọn họ”

“Sau này rảnh đến Đông Hải chơi, dù sao trong nhà cũng nhiều phòng, lúc nào cũng có chỗ cho con”

Tô Mai cười dặn dò.

“Dạ, dì, con nhất định sẽ đến, con rất thích mấy món dì nấu, con cũng sẽ không khách sáo đâu ạ” Diệp Khinh Vũ và Tô Mai ôm nhẹ nhau một cái.

Chỉ ở mấy ngày ngắn ngủi, cô thật sự rất thích chỗ này, cảm giác không hề có chút ngăn cách giống như nhà của mình vậy.

Cô đi đến trước mặt Lâm Vũ Chân léo tay Lâm Vũ Chân.

“Đến Đông Hải, có thể gặp và quen người bạn tốt như: cậu, thật sự rất đáng”

Diệp Khinh Vũ hít sâu một hơi, “Vũ Chân, cảm ơn cậu!”

Lâm Vũ Chân nói: “Tớ cũng vậy”

Vương Vĩ đi vào nhìn thấy Diệp Khinh Vũ, lập tức đi đến trước mặt cô.

“Khinh Vũ! Cuối cùng cũng tìm được cô rồi!”

Cám ơn những người khác: “Khoảng thời gian này cảm ơn mọi người chăm sóc Khinh Vũ, thật sự cảm ơn mọi người!”

Mấy người Lâm Vũ Chân cười nói không cần khách khí.

“Đồ đạc đã dọn dẹp xong hết chưa?”

Vương Vĩ h tức quay về!”

‘Vé máy bay tôi đã mua rồi, chúng ta lập “ừ”

Diệp Khinh Vũ gật đầu, “Vậy chúng ta đi thôi”

Nói xong, Vương Vĩ liền giúp cô xách vali, vẫy tay với Lâm Vũ Chân liền muốn rời đi.

Ngoài cửa, Giang Ninh đứng đó, cởi găng tay của mình ra, phủi bụi đất.

“Cứ thế quay về?”

Anh thờ ơ hỏi.

“Ừ, chuyện giải quyết xong rồi, cũng nên quay về rồi”

Ấn tượng của Diệp Khinh Vũ đối với Giang Ninh không tệ, người đàn ông thương vợ như vậy, đổi lại là ai cũng sẽ rất yêu thích.

Hơn nữa, từ lời của Lâm Vũ Chân cô có thể nghe ra được Giang Ninh rất lợi hại!

“Vậy nếu chuyện còn chưa giải quyết, cô trở về như vậy, có biết hậu quả là gì không?”

Giang Ninh cười một tiếng tiếp đó nhìn Vương Vĩ, “Nếu chỉ là chết thì có thể tính là giải thoát, nhưng nếu sống không bằng chết thì sao?”

Nghe lời này, sắc mặt Vương Vĩ thay đổi lớn.

Diệp Khinh Vũ càng ngớ ra.

Cô quay đầu nhìn thấy sắc mặt Vương Vĩ trắng bệch, khẽ nhíu mày cảm thấy có chút không đúng lắm.

“Anh nói bậy gì thế?”

Vương Vĩ liền nói, “Chuyện chắc chắn giải quyết rồi, nếu không sao tôi lại đến đón Khinh Vũ về!”

“Không lẽ tôi lại hại cô ấy sao?”

Ngữ khí của anh có chút kích động, kéo tay của Diệp Khinh Vũ liền đi, “Khinh Vũ, chúng ta đi!”

“Rốt cuộc có chuyện gì?”

Diệp Khinh Vũ đẩy tay Vương Vĩ ra, cô nghe ra giọng của Vương Vĩ có chút run rẩy, trước giờ anh không phải người như vậy, chuyện này rất có vấn đề.

“Vương Vĩ, anh nói thật với tôi đi, chuyện có phải chưa giải quyết, anh chỉ vì muốn lừa tôi về Thành Hải?”

Giọng của cô lập tức trở nên phẫn nộ.

Vương Vĩ cần răng: “Không có! Chúng ta nhanh về thôi!”

Anh muốn đi ra ngoài, lão Tam luôn đứng một bên giúp Lâm Văn đào đất khai hoang vừa bỏ cuốc xuống, lập tức chặn đường đi của anh ta.

Giang Ninh híp mắt, trên dưới đánh giá Vương Vĩ một cái, lắc đầu.

“Cậu rất rõ, bây giờ mang Khinh Vũ về Thành Hải, cô ấy nhất định sẽ sống không bằng chết, cả đời này sẽ bị hủy hoại, không lẽ làm vậy lương tâm của cậu không đau Sao?”

Cơ thể Vương Vĩ run rẩy, cuộn chặt nắm đấm, mắt lập tức đỏ lên, đột nhiên bi phẫn thét lên.

“Vậy tôi có thể làm thế nào? Chúng muốn giết ba mẹ tôit”

Nói xong, anh ngồi bệt dưới đất, khóc lớn!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom