Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện Của Tui À!

Diễn Đàn Truyện Của Tui À là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Xuyên Không: Thiếu Gia Vô Dụng Lột Xác

Chương 86: 86: Tuyệt Đối Sẽ Sợ Bắn Đái!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người có mặt.
Người trung niên mặc đồ xám liếc nhìn Lâm Phong, nhẹ nhàng vẫy tay.

“Xoet, xoẹt, xoẹtl~”
Hàng chục vệ sĩ chạy nhanh lại vây quanh Lâm Phong.
Mấy chục nòng súng đen nhánh kí cũng chĩa thẳng vào Lâm Phong, tiếng nạp đạn có thể nghe được rõ ràng trong nhà máy trống không này.
“Đến cũng nhanh đấy, còn chưa tới mười phút nữa!”
A Đạt ngừng đuổi theo Lâm Vân Dao, dời anh mắt trêu chọc về phía Lâm Phong nói:
“Tới sớm không bằng tới đúng lúc, tao đang chuẩn bị chiến một trận với em gái mày, nếu mày đã tới rồi, vừa hay có thể đứng một bên tập trung quan sát, học hỏi kỹ thuật cao siêu của tao!”
Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn A Đạt.
Chỉ nhìn thoáng qua anh đã nhận ra, người này chính là người vừa rồi nói chuyện với anhI
Vốn dĩ với quan điểm một người sắp chết, thì không cần phải lãng phí lời nói, Lâm Phong đưa mắt nhìn em gái, nhẹ giọng nói:
“Xin lỗi em, anh tới muộn rồi!”
“Anh...Anh không nên tới đây! Bọn họ có nhiều người, lại có nhiều súng.”
“Nha đầu ngốc, cho dù dầu sôi lửa bỏng, anh cũng sẽ tới! Huống gì là mấy tên xấu xí gớm ghiếc này! Hơn nữa em quên anh làm cái gì sao?”
“Chuyện này cũng là anh không tính toán, cứ nghĩ là không nguy hiểm đến tính ạng em là được, nào ngờ em lại bị người ta bắt cóc!”

“Hu hu...anh, anh tốt với em quá.”
“Đừng khóc, anh sẽ đưa em về nhà.”
Nào nào nào!!!
Thấy cảnh tượng này,
Một nhóm người trong đám không thể chịu nổi.
Nhất là A Đạt và người trung niên mặc đồ xám nổi da gà khắp người.
Cái quái gì vậy!
Ở đây làm trò buồn nôn cho ai xem vậy hả?
Còn nói bọn họ xấu xí gớm ghiếc?
Đơn giản là không thể nhin nổi, cũng không cần phải nhịn nữa!
..
Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé.

Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé
“Lâm Phong, mày đúng thật là vừa ngu vừa làm người ta buồn nôn!! Dám giết Trịnh Thiên Hổ, đắc tội với Tam Khẩu Đường bọn tao, hôm nay là ngày mày phải chết!”
A Đạt vung tay giận dữ.

Hàng chục vệ sĩ cao lớn thô kệch lập tức tấn công về phía Lâm Phong.
Tất cả bọn họ đều cầm gậy, miệng cười hung dữ, trông có vẻ cực kỳ hung ác.
Nếu là người thường nhìn thấy cảnh này,
Tuyệt đối sẽ sợ bắn đái!
Nhưng sắc mặt Lâm Phong lại không thay đổi, đứng bất động tại chỗ.
Cho đến khi đám người tới gần trước mặt, anh mới nhảy lên, tung một cú đá bay vòng 360 độ, vừa tiêu sái vừa phóng khoáng.
“Âm!”
“Âm!”
“Ầm!"
Chỉ trong nháy mắt,
Hàng chục vệ sĩ lao tới đều bị anh đã ngã lăn xuống đất, năm trên mặt đất mà đầu chảy máu, không ngừng kêu la.

Thấy cảnh tượng này.

A Đạt và người trung niên mặc đồ xám nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt của đối phương.

Chẳng trách thằng nhóc này hống hách ngang ngược như vậy,
Đúng là bản lĩnh cũng thực sự không tồi!
Có điều,
Cũng chỉ có thể mà thôi!
Đối mặt với hai cao thủ Hoàng Cảnh cùng với mấy chục khẩu súng máy trong bóng tối, cho dù là một vị Huyền Cảnh cao thủ tới đây đi nữa, cũng chỉ có thể ôm hận mà chết thôi!.

 
Chương 85: 85: Nói Cho Cùng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


A Đạt lạnh lùng nói.
“Không thể nào! Sao anh của tôi có thể giết nhiều người như thế chứ, chuyện này nhất định là hiểu lầm rồi!”
Lâm Vân Dao cảm thấy khó mà tin được.

Nói cho cùng, 'Tâm lý hiện tại của cô vẫn còn rất đơn thuần.
Trong mắt cô, giết người là phạm pháp, phải đền mạng, đừng nói đến chuyện khuếch trương như giết tận năm mươi sáu người như vậy!”
“tiểu nha đầu, chẳng lẽ anh cô không nói cho cô chuyện này sao?” A Đạt vẻ mặt kỳ quái nói.
“Anh của cô là một người độc ác! Vừ rồi còn nói là sẽ tới giết hết toàn bộ những người ở đây đấy!”
Lâm Vân Dao nghe thấy điều này mà trong lòng không khỏi run rẩy.

Một mặt khác,
Cô không tin anh của mình lại tàn nhẫn như vậy, lại coi mạng người như cỏ rác.
Một mặt khác, cô lại sợ anh mình xảy ra chuyện.
Dù gì hiện tại ở đây cũng nhiều người như vậy, nhiều súng máy như vậy! Cho dù anh là một người tu tiên, e là cũng không đối phó nổi! “Các...các anh có thể tha cho chúng tôi không?”

Lâm Vân Dao cắn răng, run rẩy nói.
“Đúng là một em gái chưa trải sự đời, những lời thiểu năng như vậy mà em cũng có thể nói ra được?”
A Đạt cưới chế nhạo.

Ngay sau đó.

Một đôi mắt nheo lại hững thú nhìn thân thể của Lâm Vân Dao.
“Muốn tôi bỏ qua cho anh trai cô cũng được, có điều cô phải hy sinh một chút mới được!”
“Anh...anh muốn làm gì?”
“Tất nhiên là tôi muốn làm chuyện đó!”
“Không....không làm chuyện đó được!”
Lâm Vân Dao che ngực, trên mặt lộ ra vẻ kinh sợ.
A Đạt nghe vậy sắc mặt liền trở nên lạnh lùng, cười khẩy một tiếng nói: _
“Chuyện này không phải cô muốn là được
“Nhìn dáng vẻ này của cô, chắc là vẫn còn trinh nhỉ? Anh cô nói sẽ nhanh tới đây trong mười phút, mười phút này đủ để tôi làm mười lần rồi!”

“Đừng...đừng mài! Đừng hiếp tôi.” Lâm Vân Dao hoang mang lo sợ, bò dậy xoay người bỏ chạy.
A Đạt nhàn nhã đi theo sau cô, thèm muốn nhìn vào cặp mông đầy đặn của Lâm Vân Dao, trông giống như đang chơi trò mèo vờn chuột.
Nhìn thấy cảnh này.
Mấy chục người đàn ông mặc đồ đen vội vàng quay lưng lại, không dám nhìn.

Người trung niên mặc đồ xám khẽ lắc đầu.

Hắn biết tính cách A Đạt vô cùng háo sắc, cho nên cũng không ngăn cản.

Hơn nữa, chỉ là một em gái bình thường mà thôi, chơi đùa chút cũng chẳng làm sao cả.

Nhưng chính vào lúc này.

“Âm!”
Cửa lớn của nhà máy bỏ hoang bị đá tung từ bên ngoài.

Ngay sau đó, Lâm Phong vẻ mặt u ám đi vào.

Một màn này,.

 
Chương 87: 87: Lâm Vân Dao Che Miệng Lại


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


"Oa!"
Lâm Vân Dao che miệng lại.
Mặc dù cô ấy biết anh trai mình là người tu hành, nhưng là một người bình thường nên cô ấy cũng không biết ba chữ này bao hàm ý nghĩa lớn thế nào!
Giờ phút nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cô ấy lập tức dời sông lấp biển, khiếp sợ vô cùng!
Chỉ một cú đá xoáy thôi mà đã giải quyết mười mấy tên đàn ông lực lưỡng, anh trai cũng mạnh quá đi mất!
"Nếu càng nhiều người càng có lợi thì Trịnh Thiên Hổ đã không chết rồi."
Lâm Phong nhìn về phía A Đạt và người trung niên mặc áo bào xám rồi từ tốn nói.
"Nhưng chơi mày thì được! Mày tưởng bản thân vô địch thật hay sao?" A Đạt cười khẩy một tiếng.
"Thật ra thì tôi còn đang tò mò tại sao ông biết Trịnh Thiên Hổ là do tôi xử lý đây."
Lâm Phong hỏi.
"Có một thứ được gọi là camera lỗ kim đấy, mày có biết không?” A Đạt bình tĩnh nói.
Lâm Phong nghe vậy thì nhíu mày.
Lúc đó anh đã xử lý toàn bộ người trong biệt thự rồi, còn phá huỷ cả toà biệt thự nữa.
Tưởng rằng không để lại bất cứ dấu vết nào, thế mà không ngờ rằng lại bị camera lỗ kim âm thầm ghi hình lại hết rồi

Xem ra, sau này phải làm việc cẩn thận hơn chút.

Anh thì thế nào cũng được, nhưng sẽ liên lụy tới những người bên cạnh!
Dù sao thì Cửu Thiên Tiên diễn pháp của anh cũng chỉ có người có linh thể trời sinh mới có thể tu luyện!
"Các ông đã nhìn thấy việc tôi làm rồi vậy mà còn dám tới tìm tôi báo thù sao?"
Lâm Phong hỏi tiếp.
"Có gì mà không dám chứ? Chỉ là chút thuốc nổ thôi mà tượng dọa được Tam Khẩu Đường bọn tao sao? Mày thật đúng là quá ngây thơ!"
A Đạt cười khẩy một tiếng.

Truyện Cung Đấu
"Thuốc nổ?"
Lâm Phong hơi giật mình.
Anh lập tức hiểu rõ tất cả, khoé miệng hơi nhếch lên.
Thật đúng là một lũ lợn mà!
Còn tưởng rằng mình dùng thuốc nổ cho nổ biệt thự kia à?

"Được rồi, cái gì nên nói đều đã nói rồi!"
"Cho dù mày có kiêu ngạo thế nào thì tao giết mày cũng chỉ cần một nắm đấm thôi."
A Đạt "hừ" một tiếng.

Ông ta đạp một chân xuống, cả cơ thể mượn lực mà bắn mạnh đi.
Sức mạnh của võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh lúc này đã lộ rõ sự sắc bén hung ác, một nắm đấm tung ra kéo theo cưồng phong gào thét, khí thế đáng sợ!
Nhìn thấy cảnh này.

Những người có mặt không khỏi nhìn qua, vẻ mặt tỏ ra kinh hãi.
"Nắm đấm này mạnh quá đi! Còn làm cho tôi sợ hơn cả cú đá vòng lúc nấy nữa!"
"Vớ vẩn, ngài A Đạt là võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh đó! Đã tu được nội lực rồi, một nắm đấm này của ông ta thì có là con trâu cũng bị có khi cũng bị đánh chết thôi!"
"Ha ha, vậy để xem cái thằng nhóc này còn có thể kiêu ngạo thế nào được nữa!"
Ngay cả người trung niên mặc áo bào xám cũng lặng lẽ gật đầu.

Phát hiện ra sức mạnh của A Đạt đã mạnh hơn một bậc, có thể bước vào trung kỳ Hoàng Cảnh bất cứ lúc nào!
Sức mạnh thế này, nhìn khắp cả giới võ đạo ở thành phố Kim Lăng thì cũng được coi là hạng hai rồi!
"Chết đi! Thứ sâu bọi”
A Đạt nhanh chóng vọt tới trước mắt..

 
Chương 86: 86: Tuyệt Đối Sẽ Sợ Bắn Đái!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người có mặt.
Người trung niên mặc đồ xám liếc nhìn Lâm Phong, nhẹ nhàng vẫy tay.

“Xoet, xoẹt, xoẹtl~”
Hàng chục vệ sĩ chạy nhanh lại vây quanh Lâm Phong.
Mấy chục nòng súng đen nhánh kí cũng chĩa thẳng vào Lâm Phong, tiếng nạp đạn có thể nghe được rõ ràng trong nhà máy trống không này.
“Đến cũng nhanh đấy, còn chưa tới mười phút nữa!”
A Đạt ngừng đuổi theo Lâm Vân Dao, dời anh mắt trêu chọc về phía Lâm Phong nói:
“Tới sớm không bằng tới đúng lúc, tao đang chuẩn bị chiến một trận với em gái mày, nếu mày đã tới rồi, vừa hay có thể đứng một bên tập trung quan sát, học hỏi kỹ thuật cao siêu của tao!”
Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn A Đạt.
Chỉ nhìn thoáng qua anh đã nhận ra, người này chính là người vừa rồi nói chuyện với anhI
Vốn dĩ với quan điểm một người sắp chết, thì không cần phải lãng phí lời nói, Lâm Phong đưa mắt nhìn em gái, nhẹ giọng nói:
“Xin lỗi em, anh tới muộn rồi!”
“Anh...Anh không nên tới đây! Bọn họ có nhiều người, lại có nhiều súng.”
“Nha đầu ngốc, cho dù dầu sôi lửa bỏng, anh cũng sẽ tới! Huống gì là mấy tên xấu xí gớm ghiếc này! Hơn nữa em quên anh làm cái gì sao?”
“Chuyện này cũng là anh không tính toán, cứ nghĩ là không nguy hiểm đến tính ạng em là được, nào ngờ em lại bị người ta bắt cóc!”

“Hu hu...anh, anh tốt với em quá.”
“Đừng khóc, anh sẽ đưa em về nhà.”
Nào nào nào!!!
Thấy cảnh tượng này,
Một nhóm người trong đám không thể chịu nổi.
Nhất là A Đạt và người trung niên mặc đồ xám nổi da gà khắp người.
Cái quái gì vậy!
Ở đây làm trò buồn nôn cho ai xem vậy hả?
Còn nói bọn họ xấu xí gớm ghiếc?
Đơn giản là không thể nhin nổi, cũng không cần phải nhịn nữa!
..
Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé.

Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé
“Lâm Phong, mày đúng thật là vừa ngu vừa làm người ta buồn nôn!! Dám giết Trịnh Thiên Hổ, đắc tội với Tam Khẩu Đường bọn tao, hôm nay là ngày mày phải chết!”
A Đạt vung tay giận dữ.

Hàng chục vệ sĩ cao lớn thô kệch lập tức tấn công về phía Lâm Phong.
Tất cả bọn họ đều cầm gậy, miệng cười hung dữ, trông có vẻ cực kỳ hung ác.
Nếu là người thường nhìn thấy cảnh này,
Tuyệt đối sẽ sợ bắn đái!
Nhưng sắc mặt Lâm Phong lại không thay đổi, đứng bất động tại chỗ.
Cho đến khi đám người tới gần trước mặt, anh mới nhảy lên, tung một cú đá bay vòng 360 độ, vừa tiêu sái vừa phóng khoáng.
“Âm!”
“Âm!”
“Ầm!"
Chỉ trong nháy mắt,
Hàng chục vệ sĩ lao tới đều bị anh đã ngã lăn xuống đất, năm trên mặt đất mà đầu chảy máu, không ngừng kêu la.

Thấy cảnh tượng này.

A Đạt và người trung niên mặc đồ xám nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt của đối phương.

Chẳng trách thằng nhóc này hống hách ngang ngược như vậy,
Đúng là bản lĩnh cũng thực sự không tồi!
Có điều,
Cũng chỉ có thể mà thôi!
Đối mặt với hai cao thủ Hoàng Cảnh cùng với mấy chục khẩu súng máy trong bóng tối, cho dù là một vị Huyền Cảnh cao thủ tới đây đi nữa, cũng chỉ có thể ôm hận mà chết thôi!.

 
Chương 88: 88: Cả Cơ Thể Cũng Đang Run Rẩy Không Ngừng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Mạnh mẽ tung một nắm đấm vào ngực Lâm Phong.
"Uỳnh!"
Lâm Phong vươn tay phải ra nhẹ nhàng bắt được nắm đấm của A Đạt.

Sau đó, anh hơi dùng lực một chút.
"Răng rắc!"
Cảng tay A Đạt đã lập tức bị đánh gãy thành vô số đoạn, cánh tay thẳng tắp trở nên mềm oặt chỉ trong nháy mắt.
"AI" Nỗi đau to lớn khiến ông ta kêu gào thảm thiết thê lương.
Cả cơ thể cũng đang run rẩy không ngừng.
"Shh..."
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Sao có thể như này được?

Ngài A Đạt là võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh đó!
Một nắm đấm giết một con trâu còn được!
Bây giờ lại bị một thằng tiểu bối vô danh ko so?
"Có nhớ lời tôi đã nói với ông trong điện thoại không?"
Lâm Phong bình tĩnh nhìn A Đạt, từ tốn nói.
"Mày...
Trong lòng A Đạt căng thẳng.
Giờ phút này sao mà ông ta không nhận ra rằng thanh niên trước mặt này không phải là một người mà ông ta có thể đối phó chứ?
Ông ta là sơ kỳ Hoàng Cảnh, mà Lâm Phong rất có thể đã là trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ!
Còn nếu hơn nữa? Ông ta không dám nghĩ tiếp, cũng cảm thấy không thể nào! "A Thu, cứu tôi! Thằng nhóc này không tầm thường đâu."
A Đạt lập tức lên tiếng cầu cứu với người trung niên mặc áo bào xám đứng cách đó không xa.
Thực ra dù A Đạt không nói thì người trung niên mặc áo bào xám cũng chuẩn bị ra tay rồi!
Ông ta không thể nào trơ mắt nhìn A Đạt bị kẻ khác gi ết chết!
"Nếu tao đoán không nhầm thì hẳn là mày cũng đã đạt tới trung kỳ Hoàng Cảnh rồi? Tuổi còn nhỏ mà đã đạt được tới cảnh giới này thì đúng là không tầm thường, thậm chí cũng chẳng kém thiếu đường chủ của bọn tao là bao!"

"Thế nhưng, mày rất quá đáng! Không biết một đạo lý rằng cứng quá thì dễ gấy! Có thể trưởng thành thì gọi là thiên tài, mà không trưởng thành được thì chỉ là một đống rác rưởi mà thôi!"
"Hôm nay mày gặp A Thu tao! Chính là để cướp cái mạng mày đấy."
A Thi lạnh lùng nói một câu.
Vừa dứt lời.
Một luồng hơi thể của một võ giả hậu kỳ Hoàng Cảnh đã lập tức tràn ra từ cơ thể ông ta.
"Âm!"
Những người có mặt cảm nhận được cảm giác áp đảo cực lớn, chỉ thấy như hơi thở mình dồn dập hơn.

Mạnh! Quá mạnh! Ngài A Thu thật sự quá mạnh!
Cho dù là một con hổ thì khi đối đầu với ngài A Thu cũng chỉ có thể nắm phần thua nhỉ?
Đông đảo thành viên của Tam Khẩu Đường vô cùng phấn khích.

Trong ánh mắt sùng bái của bọn họ, A Thu di chuyển một bước đi qua bảy tám mét, tới trước mặt Lâm Phong chỉ trong nháy mắt, tung một chưởng thật mạnh ral
"Vô địch kinh lôi chưởng!"
Đối mặt với một chưởng sắc bén này, trong lòng Lâm Phong không có chút lay động nào, thậm chí còn thấy hơi buồn cười.

Thật ra năng lực cũng không lớn, nhưng tên cái chiêu võ này lại mạnh bạo thật!.

 
Chương 87: 87: Lâm Vân Dao Che Miệng Lại


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


"Oa!"
Lâm Vân Dao che miệng lại.
Mặc dù cô ấy biết anh trai mình là người tu hành, nhưng là một người bình thường nên cô ấy cũng không biết ba chữ này bao hàm ý nghĩa lớn thế nào!
Giờ phút nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cô ấy lập tức dời sông lấp biển, khiếp sợ vô cùng!
Chỉ một cú đá xoáy thôi mà đã giải quyết mười mấy tên đàn ông lực lưỡng, anh trai cũng mạnh quá đi mất!
"Nếu càng nhiều người càng có lợi thì Trịnh Thiên Hổ đã không chết rồi."
Lâm Phong nhìn về phía A Đạt và người trung niên mặc áo bào xám rồi từ tốn nói.
"Nhưng chơi mày thì được! Mày tưởng bản thân vô địch thật hay sao?" A Đạt cười khẩy một tiếng.
"Thật ra thì tôi còn đang tò mò tại sao ông biết Trịnh Thiên Hổ là do tôi xử lý đây."
Lâm Phong hỏi.
"Có một thứ được gọi là camera lỗ kim đấy, mày có biết không?” A Đạt bình tĩnh nói.
Lâm Phong nghe vậy thì nhíu mày.
Lúc đó anh đã xử lý toàn bộ người trong biệt thự rồi, còn phá huỷ cả toà biệt thự nữa.
Tưởng rằng không để lại bất cứ dấu vết nào, thế mà không ngờ rằng lại bị camera lỗ kim âm thầm ghi hình lại hết rồi

Xem ra, sau này phải làm việc cẩn thận hơn chút.

Anh thì thế nào cũng được, nhưng sẽ liên lụy tới những người bên cạnh!
Dù sao thì Cửu Thiên Tiên diễn pháp của anh cũng chỉ có người có linh thể trời sinh mới có thể tu luyện!
"Các ông đã nhìn thấy việc tôi làm rồi vậy mà còn dám tới tìm tôi báo thù sao?"
Lâm Phong hỏi tiếp.
"Có gì mà không dám chứ? Chỉ là chút thuốc nổ thôi mà tượng dọa được Tam Khẩu Đường bọn tao sao? Mày thật đúng là quá ngây thơ!"
A Đạt cười khẩy một tiếng.

Truyện Cung Đấu
"Thuốc nổ?"
Lâm Phong hơi giật mình.
Anh lập tức hiểu rõ tất cả, khoé miệng hơi nhếch lên.
Thật đúng là một lũ lợn mà!
Còn tưởng rằng mình dùng thuốc nổ cho nổ biệt thự kia à?

"Được rồi, cái gì nên nói đều đã nói rồi!"
"Cho dù mày có kiêu ngạo thế nào thì tao giết mày cũng chỉ cần một nắm đấm thôi."
A Đạt "hừ" một tiếng.

Ông ta đạp một chân xuống, cả cơ thể mượn lực mà bắn mạnh đi.
Sức mạnh của võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh lúc này đã lộ rõ sự sắc bén hung ác, một nắm đấm tung ra kéo theo cưồng phong gào thét, khí thế đáng sợ!
Nhìn thấy cảnh này.

Những người có mặt không khỏi nhìn qua, vẻ mặt tỏ ra kinh hãi.
"Nắm đấm này mạnh quá đi! Còn làm cho tôi sợ hơn cả cú đá vòng lúc nấy nữa!"
"Vớ vẩn, ngài A Đạt là võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh đó! Đã tu được nội lực rồi, một nắm đấm này của ông ta thì có là con trâu cũng bị có khi cũng bị đánh chết thôi!"
"Ha ha, vậy để xem cái thằng nhóc này còn có thể kiêu ngạo thế nào được nữa!"
Ngay cả người trung niên mặc áo bào xám cũng lặng lẽ gật đầu.

Phát hiện ra sức mạnh của A Đạt đã mạnh hơn một bậc, có thể bước vào trung kỳ Hoàng Cảnh bất cứ lúc nào!
Sức mạnh thế này, nhìn khắp cả giới võ đạo ở thành phố Kim Lăng thì cũng được coi là hạng hai rồi!
"Chết đi! Thứ sâu bọi”
A Đạt nhanh chóng vọt tới trước mắt..

 
Chương 89: 89: Còn Không Mau Cứu Tao!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Lâm Phong nhẹ nhàng vung một tay lên.
"Ầm!"
A Thu đến nhanh, mà đi còn nhanh hơn.
BỊ Lâm Phong đánh bay ra xa mấy chục mét, cuối cùng đâm mạnh vào mấy khung thép của nhà máy, phun ra một ngụm máu tươi.
Ông ta nằm trên mặt đất, bất động.
Toàn thân mềm oặt như một đống bùn nhão, không còn bất cứ sức sống nào.

Cảnh này.
Khiến tất cả mọi người ở đây sợ ngây ra!
Sao...!Sao có thể vậy được?
A Thu đại nhân là cường giả siêu cấp hậu kỳ Hoàng Cảnh đó!
Vậy mà lại bị Lâm Phong dùng một chiêu đập phát chết luôn?
"Mày...!Mày...!Mày là cao thủ Huyền Cảnh!"
A Đạt nhìn Lâm Phong mà không thể tin nổi, giọng nói còn hơi run rẩy.

"Tôi không phải là cao thủ Huyền Cảnh!"
Lâm Phong vừa nói vừa dùng tay nắn b óp người A Đạt.
"Răng rắc!"

"Răng rắc!"
"Răng rắc!"
Những tiếng vang lanh lảnh liên tiếp, ai không biết còn tưởng rằng Lâm Phong đang xoa bóp cho A Đạt.
Tốc độ xuống tay quá nhanh!
Nhanh đến nỗi A Đạt cũng không biết rằng xương cốt trong người mình đã gãy mất mười mấy mấy cái chỉ trong chốc lát!
Chờ tới khi ông ta kịp nhận ra thì nỗi đau khổ vô cùng tận đã lập tức lan ra khắp toàn thân khiến sắc mặt ông ta nhăn nhó, cả người không ngừng co rút.
"AI" "Shh...!Mẹ nó chúng mày còn đang làm gì hả? Còn không mau cứu tao!"
..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.
..

Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé
Hai mắt A Đạt màu đỏ tươi, gào thét lên với mười mấy tay sung máy đang núp.

trong bóng tối.
Mười mấy tay súng máy lập tức hiểu ra, vì Lâm Phong và A Đạt ở cùng một chỗ nên không ngắm bắn chuẩn được.
Cho nên bọn họ chĩa hết nòng súng về phía Lâm Vân Dao.
"Lâm Phong, mày dừng tay lại ngay cho tao! Nếu không thuộc hạ của tao sẽ bắn em gái mày thành một cái rây."

A Đạt khó nhọc lên tiếng.
Chỉ cảm thấy đầu óc như muốn ngất đi, nếu không phải ý chí ông ta mạnh mẽ thì đoán chừng bây giờ đã ngất đi vì đau đớn rồi.
"Ông có thể cho bọn chúng nổ súng thử xem."
Vẻ mặt Lâm Phong không hề thay đổi, không hề có ý định dừng tay!
"A a a! Nổ súng, nổ súng cho tao!"
A Đạt ôm tâm thế cá chết lưới rách mà lớn tiếng gào lên.
Một đám tay súng máy không chút do dự mà bóp cò súng về phía Lâm Vân Dao.
"Cạch cạch cạch!"
Vô số viên đạn như lửa như rắn bắn về phía Lâm Vân Dao.
Sắc mặt Lâm Vân Dao trắng bệch, nghĩ rằng mình chết chắc rồi! Thế nhưng ngay sau đó.
Phía trước người cô ấy lại hiện ra một vòng bảo vệ trong suốt, khiến tất cả những viên đạn phóng tới đều bắn ngược trở về.
"Uỳnh!"
"Uỳnh!"
Mười mấy tay súng máy thậm chí còn chưa kịp hiểu gì thì đã bị đạn mà chính mình b ắn ra làm nát đầu rồi.

"Chuyện này...!Chuyện này...!Là thế nào?"
Lâm Vân Dao nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt lập tức đờ ra.

Ngay sau đó.

Dường như cô ấy nghĩ tới khiếp sợi lầu gì, mới nhìn về phía Lâm Phong bằng ánh mắt
Nhất định là anh trai, nhất định là anh trai đã bảo vệ mình!
Anh trai, anh thật sự vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt!
Vẻ mặt Lâm Vân Dao sùng bái..

 
Chương 88: 88: Cả Cơ Thể Cũng Đang Run Rẩy Không Ngừng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Mạnh mẽ tung một nắm đấm vào ngực Lâm Phong.
"Uỳnh!"
Lâm Phong vươn tay phải ra nhẹ nhàng bắt được nắm đấm của A Đạt.

Sau đó, anh hơi dùng lực một chút.
"Răng rắc!"
Cảng tay A Đạt đã lập tức bị đánh gãy thành vô số đoạn, cánh tay thẳng tắp trở nên mềm oặt chỉ trong nháy mắt.
"AI" Nỗi đau to lớn khiến ông ta kêu gào thảm thiết thê lương.
Cả cơ thể cũng đang run rẩy không ngừng.
"Shh..."
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Sao có thể như này được?

Ngài A Đạt là võ giả sơ kỳ Hoàng Cảnh đó!
Một nắm đấm giết một con trâu còn được!
Bây giờ lại bị một thằng tiểu bối vô danh ko so?
"Có nhớ lời tôi đã nói với ông trong điện thoại không?"
Lâm Phong bình tĩnh nhìn A Đạt, từ tốn nói.
"Mày...
Trong lòng A Đạt căng thẳng.
Giờ phút này sao mà ông ta không nhận ra rằng thanh niên trước mặt này không phải là một người mà ông ta có thể đối phó chứ?
Ông ta là sơ kỳ Hoàng Cảnh, mà Lâm Phong rất có thể đã là trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ!
Còn nếu hơn nữa? Ông ta không dám nghĩ tiếp, cũng cảm thấy không thể nào! "A Thu, cứu tôi! Thằng nhóc này không tầm thường đâu."
A Đạt lập tức lên tiếng cầu cứu với người trung niên mặc áo bào xám đứng cách đó không xa.
Thực ra dù A Đạt không nói thì người trung niên mặc áo bào xám cũng chuẩn bị ra tay rồi!
Ông ta không thể nào trơ mắt nhìn A Đạt bị kẻ khác gi ết chết!
"Nếu tao đoán không nhầm thì hẳn là mày cũng đã đạt tới trung kỳ Hoàng Cảnh rồi? Tuổi còn nhỏ mà đã đạt được tới cảnh giới này thì đúng là không tầm thường, thậm chí cũng chẳng kém thiếu đường chủ của bọn tao là bao!"

"Thế nhưng, mày rất quá đáng! Không biết một đạo lý rằng cứng quá thì dễ gấy! Có thể trưởng thành thì gọi là thiên tài, mà không trưởng thành được thì chỉ là một đống rác rưởi mà thôi!"
"Hôm nay mày gặp A Thu tao! Chính là để cướp cái mạng mày đấy."
A Thi lạnh lùng nói một câu.
Vừa dứt lời.
Một luồng hơi thể của một võ giả hậu kỳ Hoàng Cảnh đã lập tức tràn ra từ cơ thể ông ta.
"Âm!"
Những người có mặt cảm nhận được cảm giác áp đảo cực lớn, chỉ thấy như hơi thở mình dồn dập hơn.

Mạnh! Quá mạnh! Ngài A Thu thật sự quá mạnh!
Cho dù là một con hổ thì khi đối đầu với ngài A Thu cũng chỉ có thể nắm phần thua nhỉ?
Đông đảo thành viên của Tam Khẩu Đường vô cùng phấn khích.

Trong ánh mắt sùng bái của bọn họ, A Thu di chuyển một bước đi qua bảy tám mét, tới trước mặt Lâm Phong chỉ trong nháy mắt, tung một chưởng thật mạnh ral
"Vô địch kinh lôi chưởng!"
Đối mặt với một chưởng sắc bén này, trong lòng Lâm Phong không có chút lay động nào, thậm chí còn thấy hơi buồn cười.

Thật ra năng lực cũng không lớn, nhưng tên cái chiêu võ này lại mạnh bạo thật!.

 
Chương 90: 90: Không Thể Nào!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


"Không...!Không thể nào!"
A Đạt thét lên thành tiếng, không thể tin nổi.
Sao đạn lại có thể bắn ngược trở về chứ?
Điều này quá sức ma quái!
"Không có gì là không thể! Tôi đã nói ông không nên động vào tôi rồi!"
"Thế nhưng ông không nghe, còn chúc tôi may mắn?”
"Ông đúng là đỉnh thật đấy, kiêu ngạo khiếp."
Lâm Phong vứt cơ thể A Đạt trên mặt đất, từ tốn nói.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bóp nát hết xương cốt trên người A Đạt, chỉ còn lại xương cổ và xương đầu.
Đây cũng là nhờ thể chất võ giả mạnh mẽ, chứ nếu là người bình thường thì chắc đã đau đến ngất đi rồi.
Nhưng ngay cả như vậy, A Đạt cũng đau đến tê dại nằm liệt trên mặt đất, thở mạnh một cái là đau đến nỗi không thốt nổi nên lời.
Đúng lúc này.

"Con trai, ba của con gọi điện, con trai, ba của con gọi điện..."
Trên người A Đạt đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại di động.
Cơ thể ông ta nhúc nhích một lúc muốn nghe điện thoại, nhưng vì hai cảng tay cũng bị bóp nát rồi cho nên không thể nào động đậy được.
"Để tôi giúp ông!".


========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
2.

Mộng Có Đành Buông
3.

Không Hẹn Mà Đến
4.

Cô Dâu Xung Hỉ Của Cố Gia
=====================================
Lâm Phong lấy điện thoại trong túi A Đạt ra.
Người gọi tới hiện tên là ngài Tư Đồ!
Điện thoại vừa kết nối.

"Sao hả? Đã làm xong việc chưa?"
Một giọng nói vô cùng tao nhã vang lên trong điện thoại.
"Hẳn ông chính là Tư Đồ Hạo nhỉ? Đám người ông phái tới đều vô dụng cả! Thằng ngu nào cũng chết hết rồi."
Lâm Phong từ tốn nói.

Phía bên kia nghe vậy thì im lặng.

Đúng lúc này.
"Ngài Tư Đồ, cứu tôi, mau cứu tôi! Tên này là một võ giả Huyền Cảnh, tôi và A Thu hợp lại cũng không phải là đối thủ của cậu ta.

A Thu đã bị cậu ta giết rồi!"
A Đạt dùng hết toàn bộ sức lực mà rống lên.
Sau khi hét xong thì ông ta đau đến nỗi kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất thở hồng hộc.
Nghe thấy A Đạt nói vậy, người ở đầu bên kia điện thoại bình tĩnh nói:
"Thả A Đạt ra, sau đó cút qua đây dập đầu với tao, tao có thể xem xét tha cho mày một mạng."
"Đàn ông tự tin cũng đáng yêu thật."
Lâm Phong không khỏi bật cười thành tiếng.

Sau đó, anh lập tức xoay người lại, dùng một cú đá chặt đầu A Đạt, sau đó mới khẽ cười:
"Có nghe thấy âm thanh khi nấy không? Là tiếng xương sọ A Đạt vỡ ra đó! Hay là để tôi chụp cho tấm hình nhé?"
"Huyền Cảnh cũng không có nghĩa là vô địch, mày sẽ hối hận!"
"Vậy sao? Ông yên tâm, tôi cũng sẽ tìm đến ông cho ông xử lý sớm thôi, trên trời dưới đất không một ai có thể cứu ông."
"Tít...".

 
Chương 89: 89: Còn Không Mau Cứu Tao!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Lâm Phong nhẹ nhàng vung một tay lên.
"Ầm!"
A Thu đến nhanh, mà đi còn nhanh hơn.
BỊ Lâm Phong đánh bay ra xa mấy chục mét, cuối cùng đâm mạnh vào mấy khung thép của nhà máy, phun ra một ngụm máu tươi.
Ông ta nằm trên mặt đất, bất động.
Toàn thân mềm oặt như một đống bùn nhão, không còn bất cứ sức sống nào.

Cảnh này.
Khiến tất cả mọi người ở đây sợ ngây ra!
Sao...!Sao có thể vậy được?
A Thu đại nhân là cường giả siêu cấp hậu kỳ Hoàng Cảnh đó!
Vậy mà lại bị Lâm Phong dùng một chiêu đập phát chết luôn?
"Mày...!Mày...!Mày là cao thủ Huyền Cảnh!"
A Đạt nhìn Lâm Phong mà không thể tin nổi, giọng nói còn hơi run rẩy.

"Tôi không phải là cao thủ Huyền Cảnh!"
Lâm Phong vừa nói vừa dùng tay nắn b óp người A Đạt.
"Răng rắc!"

"Răng rắc!"
"Răng rắc!"
Những tiếng vang lanh lảnh liên tiếp, ai không biết còn tưởng rằng Lâm Phong đang xoa bóp cho A Đạt.
Tốc độ xuống tay quá nhanh!
Nhanh đến nỗi A Đạt cũng không biết rằng xương cốt trong người mình đã gãy mất mười mấy mấy cái chỉ trong chốc lát!
Chờ tới khi ông ta kịp nhận ra thì nỗi đau khổ vô cùng tận đã lập tức lan ra khắp toàn thân khiến sắc mặt ông ta nhăn nhó, cả người không ngừng co rút.
"AI" "Shh...!Mẹ nó chúng mày còn đang làm gì hả? Còn không mau cứu tao!"
..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.
..

Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé
Hai mắt A Đạt màu đỏ tươi, gào thét lên với mười mấy tay sung máy đang núp.

trong bóng tối.
Mười mấy tay súng máy lập tức hiểu ra, vì Lâm Phong và A Đạt ở cùng một chỗ nên không ngắm bắn chuẩn được.
Cho nên bọn họ chĩa hết nòng súng về phía Lâm Vân Dao.
"Lâm Phong, mày dừng tay lại ngay cho tao! Nếu không thuộc hạ của tao sẽ bắn em gái mày thành một cái rây."

A Đạt khó nhọc lên tiếng.
Chỉ cảm thấy đầu óc như muốn ngất đi, nếu không phải ý chí ông ta mạnh mẽ thì đoán chừng bây giờ đã ngất đi vì đau đớn rồi.
"Ông có thể cho bọn chúng nổ súng thử xem."
Vẻ mặt Lâm Phong không hề thay đổi, không hề có ý định dừng tay!
"A a a! Nổ súng, nổ súng cho tao!"
A Đạt ôm tâm thế cá chết lưới rách mà lớn tiếng gào lên.
Một đám tay súng máy không chút do dự mà bóp cò súng về phía Lâm Vân Dao.
"Cạch cạch cạch!"
Vô số viên đạn như lửa như rắn bắn về phía Lâm Vân Dao.
Sắc mặt Lâm Vân Dao trắng bệch, nghĩ rằng mình chết chắc rồi! Thế nhưng ngay sau đó.
Phía trước người cô ấy lại hiện ra một vòng bảo vệ trong suốt, khiến tất cả những viên đạn phóng tới đều bắn ngược trở về.
"Uỳnh!"
"Uỳnh!"
Mười mấy tay súng máy thậm chí còn chưa kịp hiểu gì thì đã bị đạn mà chính mình b ắn ra làm nát đầu rồi.

"Chuyện này...!Chuyện này...!Là thế nào?"
Lâm Vân Dao nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt lập tức đờ ra.

Ngay sau đó.

Dường như cô ấy nghĩ tới khiếp sợi lầu gì, mới nhìn về phía Lâm Phong bằng ánh mắt
Nhất định là anh trai, nhất định là anh trai đã bảo vệ mình!
Anh trai, anh thật sự vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt!
Vẻ mặt Lâm Vân Dao sùng bái..

 
Chương 91: 91: Làm Em Sợ Muốn Chết


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Đầu bên kia cúp máy luôn.
Lâm Phong thấy vậy cũng cười khẩy một tiếng rồi bóp nát điện thoại di động.

Lúc này.
Lâm Vân Dao chạy chậm đến nhào vào trong lòng Lâm Phong, giọng nói nức nở:
"Anh! Làm em sợ muốn chết."
"Có anh ở đây, không sao hết!"
Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt lưng em gái an ủi.
"Anh...!Cái lớp bảo vệ lúc nấy là thế nào vậy?”
"Là do lúc trước anh có để lại trên người em một thuật pháp nho nhỏ, chỉ cần em gặp nguy hiểm tới tính mạng là sẽ tự động kích hoạt!”
"Thì ra là như vậy! Thần kỳ thật..."

"Ha ha...!Sau này anh sẽ dạy cho em!"
"Thật sao?"
"Đương nhiên là thật, anh sẽ tìm phương pháp tu luyện hô hấp thích hợp nhất cho em, đến lúc đó em có thể lợi hại giống như anh!"
"Anh, anh tốt với em quá."
Cùng lúc đó.

Trong thành phố Kim Lăng, trong một căn biệt thự xa hoa!
Tư Đồ Hạo không nhịn được nữa, đập mạnh điện thoại di động xuống đất.
"Chết tiệt, chết tiệt, chế
Sắc mặt dữ tợn, giận đến nỗi cả người run lên! Lại còn đàn ông tự tin thật đáng yêu?
Thân là đệ nhị đường chủ như hắn ta có bao giờ bị người khác sỉ nhục như thế chứ?
Hơn nữa, A Thu, A Đạt, Trịnh Thiên Hổ, những người này đều là những kiện tướng đắc lực của hắn ta!

Bây giờ tất cả lại đều chết dưới tay cái kẻ tên là Lâm Phong này!
Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt tuyệt đối của hắn ta!
Thù này không trả, Tư Đồ Hạo tao thề không làm người nữa!
"Tưởng rằng Huyền Cảnh thì là vô địch sao? Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, Lâm Phong, tao nhất định sẽ chém mày thành muôn mảnh! Bắt mày quỳ xuống cầu xin tao!"
Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói.

Đúng lúc này.

Một người đàn ông to cao mặc áo đen bước vội vào, cung kính nói:
"Ngài Tư Đồ, cậu cả Giang muốn gặp ngài ạ!"
"Mau gọi cậu ta vào!"
"Vâng!"
Nhìn vệ sĩ rời đi, Tư Đồ Hạo thở hắt ra một hơi, tâm trạng dần dần tỉnh táo lại.

Kỳ quặc!.

 
Chương 90: 90: Không Thể Nào!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


"Không...!Không thể nào!"
A Đạt thét lên thành tiếng, không thể tin nổi.
Sao đạn lại có thể bắn ngược trở về chứ?
Điều này quá sức ma quái!
"Không có gì là không thể! Tôi đã nói ông không nên động vào tôi rồi!"
"Thế nhưng ông không nghe, còn chúc tôi may mắn?”
"Ông đúng là đỉnh thật đấy, kiêu ngạo khiếp."
Lâm Phong vứt cơ thể A Đạt trên mặt đất, từ tốn nói.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh đã bóp nát hết xương cốt trên người A Đạt, chỉ còn lại xương cổ và xương đầu.
Đây cũng là nhờ thể chất võ giả mạnh mẽ, chứ nếu là người bình thường thì chắc đã đau đến ngất đi rồi.
Nhưng ngay cả như vậy, A Đạt cũng đau đến tê dại nằm liệt trên mặt đất, thở mạnh một cái là đau đến nỗi không thốt nổi nên lời.
Đúng lúc này.

"Con trai, ba của con gọi điện, con trai, ba của con gọi điện..."
Trên người A Đạt đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại di động.
Cơ thể ông ta nhúc nhích một lúc muốn nghe điện thoại, nhưng vì hai cảng tay cũng bị bóp nát rồi cho nên không thể nào động đậy được.
"Để tôi giúp ông!".


========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
2.

Mộng Có Đành Buông
3.

Không Hẹn Mà Đến
4.

Cô Dâu Xung Hỉ Của Cố Gia
=====================================
Lâm Phong lấy điện thoại trong túi A Đạt ra.
Người gọi tới hiện tên là ngài Tư Đồ!
Điện thoại vừa kết nối.

"Sao hả? Đã làm xong việc chưa?"
Một giọng nói vô cùng tao nhã vang lên trong điện thoại.
"Hẳn ông chính là Tư Đồ Hạo nhỉ? Đám người ông phái tới đều vô dụng cả! Thằng ngu nào cũng chết hết rồi."
Lâm Phong từ tốn nói.

Phía bên kia nghe vậy thì im lặng.

Đúng lúc này.
"Ngài Tư Đồ, cứu tôi, mau cứu tôi! Tên này là một võ giả Huyền Cảnh, tôi và A Thu hợp lại cũng không phải là đối thủ của cậu ta.

A Thu đã bị cậu ta giết rồi!"
A Đạt dùng hết toàn bộ sức lực mà rống lên.
Sau khi hét xong thì ông ta đau đến nỗi kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất thở hồng hộc.
Nghe thấy A Đạt nói vậy, người ở đầu bên kia điện thoại bình tĩnh nói:
"Thả A Đạt ra, sau đó cút qua đây dập đầu với tao, tao có thể xem xét tha cho mày một mạng."
"Đàn ông tự tin cũng đáng yêu thật."
Lâm Phong không khỏi bật cười thành tiếng.

Sau đó, anh lập tức xoay người lại, dùng một cú đá chặt đầu A Đạt, sau đó mới khẽ cười:
"Có nghe thấy âm thanh khi nấy không? Là tiếng xương sọ A Đạt vỡ ra đó! Hay là để tôi chụp cho tấm hình nhé?"
"Huyền Cảnh cũng không có nghĩa là vô địch, mày sẽ hối hận!"
"Vậy sao? Ông yên tâm, tôi cũng sẽ tìm đến ông cho ông xử lý sớm thôi, trên trời dưới đất không một ai có thể cứu ông."
"Tít...".

 
Chương 92: 92: Vậy Thì Cảm Ơn Đường Chủ Tư Đồ!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Đã muộn thế này rồi mà Giang Quân Lâm còn tìm đến mình làm gì?
Mặc dù nhà họ Giang vẫn luôn âm thầm giúp đỡ Tam Khẩu Đường, nhưng thật ra Tam Khẩu Đường cũng không phụ thuộc vào nhà họ Giang, mà là một thế lực siêu mạnh tách biệt với tam đại gia tộc.

Ngay sau đó.

Giang Quân Lâm mặc cả thân đồ trắng chậm rãi bước vào.

Vừa liếc mắt cái đã thấy điện thoại vỡ vụn trên mặt đất, anh ta khẽ cười:
"Đường chủ Tư Đồ, đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại giận ai vậy?”
"Còn chẳng phải do cấp dưới không làm được việc khiến lòng tôi buồn phiền saol"
Chuyện bị kẻ khác chèn ép đến cùng cũng quá mất mặt, đương nhiên Tư Đồ Hạo không thể nào nói với Giang Quân Lâm, cho nên tìm đại một lý do đáp lấy lệ.

"Cậu Giang, muộn như vậy còn tới tìm tôi, có chuyện gì sao?" Tư Đồ Hạo vừa ra hiệu cho Giang Quân Lâm ngồi xuống vừa cười hỏi.

"Chắc hẳn đường chủ Tư Đồ cũng là người thẳng tính, thế thì tôi cũng không vòng vo nữa!”
"Đã hơn nửa năm rồi mà ông cụ nhà họ Tần chưa hề lộ diện, nhà họ Giang vô cùng kín tiếng, cho nên tôi mới muốn mời ông giúp tôi thăm dò thật hư về nhà họ Tân!"
Giang Quân Lâm nói thẳng ý đồ tới đây.


Tư Đồ Hạo nghe vậy thì trong lòng giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:
"Cậu Giang, chuyện thế này tôi không dám quyết! Cậu phải đi hỏi anh tôi mới được.

"
"Tam đại đường chủ của Tam Khẩu Đường các ông bằng mặt không bằng lòng với nhau, lần này tôi đến đây tìm ông chẳng lẽ đường chủ Tư Đồ vẫn không hiểu ý của nhà họ Giang tôi sao?"
Giang Quân Lâm nói ẩn ý.

Tư Đồ Hạo nghe vậy thì nhìn Giang Quân Lâm thật sâu, im lặng một lát rồi mới nói”
"Được! Tôi có thể đi tìm hiểu về nhà họ Tân giúp cậu.

"
"Đường chủ Tư Đồ quả nhiên là người thông minh! Chờ tới ngày nhà họ Tần diệt vong, đó cũng là lúc đường chủ hoàn toàn kiểm soát được Tam Khẩu Đường!"
Giang Quân Lâm đứng dậy.

Im lặng một lát, anh ta lại nói:
"Đúng rồi! Tôi còn một việc tư nữa muốn nhờ đường chủ Tư Đồ giải quyết giúp tôi.

"
"Cậu Giang cứ nói đừng ngại!"

"Trong thành phố Kim Lăng có một thanh niên tên là Lâm Phong, cảnh giới võ đạo của cậu ta đang ở Huyền Cảnh! Tôi muốn nhờ đường chủ giúp tôi dạy cậu ta một bài học.

"
"Cậu Giang, chẳng lẽ cậu và tên Lâm Phong này có thù gì sao?"
Trong lòng Tư Đồ Hạo hơi lay động.

"Thật ra cũng không phải thù hắn lớn gì, chỉ là thằng nhóc này là bạn trai cũ của vị hôn thê tôi, điều này khiến tôi rất khó chịu!'
"Thì ra là vậy! Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chú ý chăm sóc tên này một chút!”
"Vậy thì cảm ơn đường chủ Tư Đồ!"
Giang Quân Lâm mỉm cười rời đi.

Tư Đồ Hạo lại ngồi xuống ghế sô pha lần nữa, ánh mắt lập loè liên tục.

Bây giờ cả thành phố Kim Lăng có ai không biết chuyện nhà họ Giang sắp thành thông gia với nhà họ Trần ở Vân Xuyên?
Nếu Lâm Phong là bạn trai cũ của vị hôn thê Giang Quân Lâm.

Vậy có nghĩa là cô bé mắc hội chứng Kabuki kia rất có thể chính là con gái của Lâm Phong?
Nếu như thế thì tạm thời tên Lâm Phong này chưa thể chết được!
'Tên này rất có thể trở thành con át chủ bài của ông ta để ngăn cản nhà họ Giang.

Còn về điều Giang Quân Lâm vừa mới nói, đương nhiên ông ta sẽ không tin hoàn toàn!
Nếu ông ta thật sự ngây thơ như thế thì đã chết không có chỗ mà chôn từ vài chục năm trước rồi!
Suy nghĩ một lát rồi Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói với vệ sĩ ở bên ngoài:
"Đi, bảo Vân Tam Thuỷ đến gặp tôi!".

 
Chương 91: 91: Làm Em Sợ Muốn Chết


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Đầu bên kia cúp máy luôn.
Lâm Phong thấy vậy cũng cười khẩy một tiếng rồi bóp nát điện thoại di động.

Lúc này.
Lâm Vân Dao chạy chậm đến nhào vào trong lòng Lâm Phong, giọng nói nức nở:
"Anh! Làm em sợ muốn chết."
"Có anh ở đây, không sao hết!"
Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt lưng em gái an ủi.
"Anh...!Cái lớp bảo vệ lúc nấy là thế nào vậy?”
"Là do lúc trước anh có để lại trên người em một thuật pháp nho nhỏ, chỉ cần em gặp nguy hiểm tới tính mạng là sẽ tự động kích hoạt!”
"Thì ra là như vậy! Thần kỳ thật..."

"Ha ha...!Sau này anh sẽ dạy cho em!"
"Thật sao?"
"Đương nhiên là thật, anh sẽ tìm phương pháp tu luyện hô hấp thích hợp nhất cho em, đến lúc đó em có thể lợi hại giống như anh!"
"Anh, anh tốt với em quá."
Cùng lúc đó.

Trong thành phố Kim Lăng, trong một căn biệt thự xa hoa!
Tư Đồ Hạo không nhịn được nữa, đập mạnh điện thoại di động xuống đất.
"Chết tiệt, chết tiệt, chế
Sắc mặt dữ tợn, giận đến nỗi cả người run lên! Lại còn đàn ông tự tin thật đáng yêu?
Thân là đệ nhị đường chủ như hắn ta có bao giờ bị người khác sỉ nhục như thế chứ?
Hơn nữa, A Thu, A Đạt, Trịnh Thiên Hổ, những người này đều là những kiện tướng đắc lực của hắn ta!

Bây giờ tất cả lại đều chết dưới tay cái kẻ tên là Lâm Phong này!
Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt tuyệt đối của hắn ta!
Thù này không trả, Tư Đồ Hạo tao thề không làm người nữa!
"Tưởng rằng Huyền Cảnh thì là vô địch sao? Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, Lâm Phong, tao nhất định sẽ chém mày thành muôn mảnh! Bắt mày quỳ xuống cầu xin tao!"
Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói.

Đúng lúc này.

Một người đàn ông to cao mặc áo đen bước vội vào, cung kính nói:
"Ngài Tư Đồ, cậu cả Giang muốn gặp ngài ạ!"
"Mau gọi cậu ta vào!"
"Vâng!"
Nhìn vệ sĩ rời đi, Tư Đồ Hạo thở hắt ra một hơi, tâm trạng dần dần tỉnh táo lại.

Kỳ quặc!.

 
Chương 93: 93: Vị Này Chắc Hẳn Là Em Gái


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Khoảng 10 giờ tối.
Lâm Phong và em gái cùng nhau về tới cửa nhà.
Huyết Thủ Nhân Đồ chờ đợi đã lâu nhìn thấy vậy thì thở phảo nhẹ nhõm, từ trong bóng tối vội vàng lap ra, cung kính nói:
“Tiền bối, cuối cùng ngài cũng về rồi!” “Ừm!”
Lâm Phong gật đầu một cách thờ ơ.

“Anh, ông lão này là ai vậy ạ?”
Lâm Vân Dảo vẻ mặt tò mò.
Huyết Thủ Nhân Đồ đưa mắt nhìn Lâm Vân Dao, khuôn mặt già nua nở một nụ cười tươi như hoa cúc.
“Vị này chắc hẳn là em gái của tiền bối phải không?”
“Quả đúng là dung mạo như hoa, trời sinh xinh đẹp, tài hoa tuyệt thế, đơn thuần dễ thương..."
Ông ta liên tiếp nói một tràng những lời khen ngợi, tới mức khiến Lâm Vân Dao đỏ bừng, cô cảm thấy có chút xấu hổ.
“Được rồi, được rồi! Ông có phải muốn nói đem hết mấy từ ông biết đều nói ra cả không?”
Lâm Phong nhất thời không nói nên lời.

Cái lão ma đầu này, thật đúng là đã đem tinh thần không biết xấu hổ này lên tới cực điểm rồi.
“Tiền bối nói đùa rồi, những lời tôi nói đều là từ tận đáy lòng mà.”
Huyết Thủ Nhân Đồ cười thản nhiên,
Xem ra tôi không xấu hổ, mà điều xấu hổ chính là dáng vẻ của hai người.

“Ông lão, ông là ai vậy? Ông quen anh tôi sao?”
Lâm Vân Dao thân thiện hỏi.
“Tôi tên Huyết Thủ...”
“Ông ấy tên Diệp Thiên Tâm!”
Lâm Phong cắt ngang lời của Huyết Thủ Nhân Đồ.
Huyết Thủ Nhân đồ vẻ mặt ngay ngốc.
“Diệp Thiên Tâm? Cái tên này hay quá, vậy cháu sẽ gọi ông là ông Thiên Tâm nhé.”
“Em vẫn là nên gọi ông ấy là bác Thiên Tâm đi, ông ấy mới khoảng 50 tuổi thôi, chỉ là vì bị bệnh nên nhìn có vẻ già hơn.”
“Hả! Đáng thương vậy...

Lâm Vân Dao kêu lên một tiếng kinh ngạc, Cô quan tâm nhìn Huyết Thủ Nhân Đồ, động viên nói:
“Bác Thiên Tâm, bác đừng nản lòng, bệnh của bác chắc chắn có thể chữa khỏi được.”
"....."
Huyết Thủ Nhân Đồ liếc nhìn Lâm Vân Dao nhưng không nói gì.

Từ hơn hai mươi năm trước,
Sau khi cả gia đình bị người ta giết, thì đã không còn ai quan tâm tới ông nữa.

Bây giờ nghe được những lời quan tâm này,
Lại cảm thấy có chút lúng túng, cảm thất rất không quen.

Lâm Vân Dao suy nghĩ một chút rồi từ trong túi móc ra một con hạc giấy màu đỏ, đưa cho Huyết Thủ Nhân Đồ.

“Đây..

đây là?”
“Con hạc giấy đỏ này là cháu gấp đấy, tượng trưng cho may mắn! Hy vọng quấng đời sau này của bác Thiên Tâm càng ngày càng tốt.”.

 
Chương 92: 92: Vậy Thì Cảm Ơn Đường Chủ Tư Đồ!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Đã muộn thế này rồi mà Giang Quân Lâm còn tìm đến mình làm gì?
Mặc dù nhà họ Giang vẫn luôn âm thầm giúp đỡ Tam Khẩu Đường, nhưng thật ra Tam Khẩu Đường cũng không phụ thuộc vào nhà họ Giang, mà là một thế lực siêu mạnh tách biệt với tam đại gia tộc.

Ngay sau đó.

Giang Quân Lâm mặc cả thân đồ trắng chậm rãi bước vào.

Vừa liếc mắt cái đã thấy điện thoại vỡ vụn trên mặt đất, anh ta khẽ cười:
"Đường chủ Tư Đồ, đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại giận ai vậy?”
"Còn chẳng phải do cấp dưới không làm được việc khiến lòng tôi buồn phiền saol"
Chuyện bị kẻ khác chèn ép đến cùng cũng quá mất mặt, đương nhiên Tư Đồ Hạo không thể nào nói với Giang Quân Lâm, cho nên tìm đại một lý do đáp lấy lệ.

"Cậu Giang, muộn như vậy còn tới tìm tôi, có chuyện gì sao?" Tư Đồ Hạo vừa ra hiệu cho Giang Quân Lâm ngồi xuống vừa cười hỏi.

"Chắc hẳn đường chủ Tư Đồ cũng là người thẳng tính, thế thì tôi cũng không vòng vo nữa!”
"Đã hơn nửa năm rồi mà ông cụ nhà họ Tần chưa hề lộ diện, nhà họ Giang vô cùng kín tiếng, cho nên tôi mới muốn mời ông giúp tôi thăm dò thật hư về nhà họ Tân!"
Giang Quân Lâm nói thẳng ý đồ tới đây.


Tư Đồ Hạo nghe vậy thì trong lòng giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:
"Cậu Giang, chuyện thế này tôi không dám quyết! Cậu phải đi hỏi anh tôi mới được.

"
"Tam đại đường chủ của Tam Khẩu Đường các ông bằng mặt không bằng lòng với nhau, lần này tôi đến đây tìm ông chẳng lẽ đường chủ Tư Đồ vẫn không hiểu ý của nhà họ Giang tôi sao?"
Giang Quân Lâm nói ẩn ý.

Tư Đồ Hạo nghe vậy thì nhìn Giang Quân Lâm thật sâu, im lặng một lát rồi mới nói”
"Được! Tôi có thể đi tìm hiểu về nhà họ Tân giúp cậu.

"
"Đường chủ Tư Đồ quả nhiên là người thông minh! Chờ tới ngày nhà họ Tần diệt vong, đó cũng là lúc đường chủ hoàn toàn kiểm soát được Tam Khẩu Đường!"
Giang Quân Lâm đứng dậy.

Im lặng một lát, anh ta lại nói:
"Đúng rồi! Tôi còn một việc tư nữa muốn nhờ đường chủ Tư Đồ giải quyết giúp tôi.

"
"Cậu Giang cứ nói đừng ngại!"

"Trong thành phố Kim Lăng có một thanh niên tên là Lâm Phong, cảnh giới võ đạo của cậu ta đang ở Huyền Cảnh! Tôi muốn nhờ đường chủ giúp tôi dạy cậu ta một bài học.

"
"Cậu Giang, chẳng lẽ cậu và tên Lâm Phong này có thù gì sao?"
Trong lòng Tư Đồ Hạo hơi lay động.

"Thật ra cũng không phải thù hắn lớn gì, chỉ là thằng nhóc này là bạn trai cũ của vị hôn thê tôi, điều này khiến tôi rất khó chịu!'
"Thì ra là vậy! Tôi hiểu rồi, tôi sẽ chú ý chăm sóc tên này một chút!”
"Vậy thì cảm ơn đường chủ Tư Đồ!"
Giang Quân Lâm mỉm cười rời đi.

Tư Đồ Hạo lại ngồi xuống ghế sô pha lần nữa, ánh mắt lập loè liên tục.

Bây giờ cả thành phố Kim Lăng có ai không biết chuyện nhà họ Giang sắp thành thông gia với nhà họ Trần ở Vân Xuyên?
Nếu Lâm Phong là bạn trai cũ của vị hôn thê Giang Quân Lâm.

Vậy có nghĩa là cô bé mắc hội chứng Kabuki kia rất có thể chính là con gái của Lâm Phong?
Nếu như thế thì tạm thời tên Lâm Phong này chưa thể chết được!
'Tên này rất có thể trở thành con át chủ bài của ông ta để ngăn cản nhà họ Giang.

Còn về điều Giang Quân Lâm vừa mới nói, đương nhiên ông ta sẽ không tin hoàn toàn!
Nếu ông ta thật sự ngây thơ như thế thì đã chết không có chỗ mà chôn từ vài chục năm trước rồi!
Suy nghĩ một lát rồi Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói với vệ sĩ ở bên ngoài:
"Đi, bảo Vân Tam Thuỷ đến gặp tôi!".

 
Chương 94: 94: Sao Vây!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


“Hả! Oh! Cảm.

.

cảm ơn cháu!
Huyết Thủ Nhân Đồ cầm lấy hạc giấy, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.

“Được rồi, được rồi, tiểu Dao, em về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi đến trường báo cáo chính thức! Anh với bác Thiên Tâm có vài lời cần nói.


Lâm Phong không muốn để em gái tiếp xúc nhiều với lão ma đầu này.

“Dạ vâng!”
Lâm Vân Dao nhảy nhót vui vẻ chạy vào trong phòng.

Huyết Thủ Nhân Đồ tiễn Lâm Vân Dao rời đi, vẻ mặt có chút phức tạp.

“Sao vây!? Lão ma đầu nhà ông, chẳng lế cũng thấy cảm động?”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.


“Tiền bối nói đùa rồi, so với chuyện này, tô lại cảm thấy Huyết Thủ Nhân Đồ.

càng phù hợp với tính cách của tôi hơn.


Huyết Thủ Nhân Đồ cười gượng.

Lâm Phong không nói nữa, đi vào trong phòng lấy ra giấy và bút, sau đó viết lên giấy một loạt những dược liệu.

“Ông dựa theo phương thuốc này đi mua thuốc, mua xong thuốc thì qua đây tìm tôi.

!”
“Cảm ơn tiền bối!”
Huyết Thủ Nhân Đồ nhìn thấy phương thuốc trong tay, tâm trạng vô cùng kích động!
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Ông biết Tam Khẩu Đường không?”
“Là người của Tam Khẩu Đường bắt cóc em gái của tiền bối Huyết Thủ Nhân Đồ đoán được ngay lập tức.

Lâm Phong khẽ gật đầu.


Huyết Thủ Nhân Đồ nghe xong thì suy nghĩ trong giây lát rồi mới nói:
“Tam Khẩu Đường này tổng cổng có ba Đường Khẩu, mỗi một Đường Khẩu đều có một vị đường chủ trung kỳ Địa Cảnh quản lý! Ngoài ra, Tam Khẩu Đường còn có bảy tám vị cao thủ Huyền Cảnh với mười mấy vị cao thủ Hoàng Cảnh!”
“Phóng mắt kháp thành phố Kim Lăng thì thực lực cỡ này, cũng chỉ có tam đại gia tộc Giang, Tần, Lý mới có thể sánh được!”
“Với thực lực của tiền bối, tiêu diệt một Tam Khẩu Đường nhỏ nhoi đương nhiên không thành vấn đề!”
“Nhưng mà, tôi cảm thấynếu không cần thiết, tốt nhất tiền bối vẫn đừng nên làm như vậy!”
“Hử? Tại sao?” Lâm Phong tỏ vẻ kinh ngạc.

“Bởi vì nghe nói là ba vị đường chủ của Tam Khẩu Đường, có quan hệ với thế lực ở trên núi.


Huyết Thủ Nhân Đồ hạ giọng.

“Thế lực trên núi?”
“Đúng vậy! Các thế lực lớn trong thế tục ít nhiều đều có liên quan đến tông môn trên núi.


“Những tông môn này đaz trải qua năm tháng lâu dài, là đại diện cho đỉnh cao.

giới võ đạo của nước Đại Hạ.


“Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không bao giờ xuống núi, nhưng lại cần một vài vật tư cho việc sinh hoạt, cho nên một vài thế lực trong thế tục sẽ chủ động cung cấp tiền bạc vật tư cho bọn họ, để tìm kiếm sự bảo vệ.


Huyết Thủ Nhân Đồ nói xong, lại tò mò hỏi:.

 
Chương 93: 93: Vị Này Chắc Hẳn Là Em Gái


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


Khoảng 10 giờ tối.
Lâm Phong và em gái cùng nhau về tới cửa nhà.
Huyết Thủ Nhân Đồ chờ đợi đã lâu nhìn thấy vậy thì thở phảo nhẹ nhõm, từ trong bóng tối vội vàng lap ra, cung kính nói:
“Tiền bối, cuối cùng ngài cũng về rồi!” “Ừm!”
Lâm Phong gật đầu một cách thờ ơ.

“Anh, ông lão này là ai vậy ạ?”
Lâm Vân Dảo vẻ mặt tò mò.
Huyết Thủ Nhân Đồ đưa mắt nhìn Lâm Vân Dao, khuôn mặt già nua nở một nụ cười tươi như hoa cúc.
“Vị này chắc hẳn là em gái của tiền bối phải không?”
“Quả đúng là dung mạo như hoa, trời sinh xinh đẹp, tài hoa tuyệt thế, đơn thuần dễ thương..."
Ông ta liên tiếp nói một tràng những lời khen ngợi, tới mức khiến Lâm Vân Dao đỏ bừng, cô cảm thấy có chút xấu hổ.
“Được rồi, được rồi! Ông có phải muốn nói đem hết mấy từ ông biết đều nói ra cả không?”
Lâm Phong nhất thời không nói nên lời.

Cái lão ma đầu này, thật đúng là đã đem tinh thần không biết xấu hổ này lên tới cực điểm rồi.
“Tiền bối nói đùa rồi, những lời tôi nói đều là từ tận đáy lòng mà.”
Huyết Thủ Nhân Đồ cười thản nhiên,
Xem ra tôi không xấu hổ, mà điều xấu hổ chính là dáng vẻ của hai người.

“Ông lão, ông là ai vậy? Ông quen anh tôi sao?”
Lâm Vân Dao thân thiện hỏi.
“Tôi tên Huyết Thủ...”
“Ông ấy tên Diệp Thiên Tâm!”
Lâm Phong cắt ngang lời của Huyết Thủ Nhân Đồ.
Huyết Thủ Nhân đồ vẻ mặt ngay ngốc.
“Diệp Thiên Tâm? Cái tên này hay quá, vậy cháu sẽ gọi ông là ông Thiên Tâm nhé.”
“Em vẫn là nên gọi ông ấy là bác Thiên Tâm đi, ông ấy mới khoảng 50 tuổi thôi, chỉ là vì bị bệnh nên nhìn có vẻ già hơn.”
“Hả! Đáng thương vậy...

Lâm Vân Dao kêu lên một tiếng kinh ngạc, Cô quan tâm nhìn Huyết Thủ Nhân Đồ, động viên nói:
“Bác Thiên Tâm, bác đừng nản lòng, bệnh của bác chắc chắn có thể chữa khỏi được.”
"....."
Huyết Thủ Nhân Đồ liếc nhìn Lâm Vân Dao nhưng không nói gì.

Từ hơn hai mươi năm trước,
Sau khi cả gia đình bị người ta giết, thì đã không còn ai quan tâm tới ông nữa.

Bây giờ nghe được những lời quan tâm này,
Lại cảm thấy có chút lúng túng, cảm thất rất không quen.

Lâm Vân Dao suy nghĩ một chút rồi từ trong túi móc ra một con hạc giấy màu đỏ, đưa cho Huyết Thủ Nhân Đồ.

“Đây..

đây là?”
“Con hạc giấy đỏ này là cháu gấp đấy, tượng trưng cho may mắn! Hy vọng quấng đời sau này của bác Thiên Tâm càng ngày càng tốt.”.

 
Chương 95: 95: Nhìn Thấy Cảnh Này


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


“Thực lực tiền bối mạnh như vậy, chắc cũng là một thế lực nào đó đến từ trên núi hả?”
“Chuyện không nên hỏi, thì đừng hỏi Lâm Phong nhàn nhạt nói.
Trong lòng Huyết Thủ Nhân Đồ căng thẳng, nhanh chóng cúi đầu xuống.

“Được rồi! Đi mua thuốc đi.”
“Vâng! Tiền bối.”
Huyết Thủ Nhân Đồ rời đi.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ trầm tư.
Xem ra thì thế giới này còn đặc sắc hơn những gì bản thân tưởng tượng.

Không ngờ trên núi vẫn có tồn tại tông môn ẩn lánh thế đời?
Chuyện này không phải giống y như những gì được miêu tả trong tiểu thuyết võ thuật thời xưa ở đô thành sao?
Chỉ là không biết trong số đó có người tu tiên giống mình hay không?
Xem ra đợi sau khi bản thân xử lý xong mọi chuyện ở đây, là có thể đi tìm những tông môn này chơi đùa.
“Chuyện của Tam Khẩu Đường có thể bỏ qua một bên trước, nếu tới thì thuận tay tiêu diệt luôn, còn nếu không tới thì cũng không cần thiết phải tìm chúng khắp nơi, một đám sâu kiến mà thôi, cứ suy nghĩ chỉ đổ tốn thời gian.”
“Còn về sự an toàn của em gái, mình chỉ cần luyện chế cho em ấy vài phù văn phòng thân là được.”
Lâm Phong tìm một nơi trống trải, khoanh chân ngời xuống.

Thời khác lấy ra đá cực âm dương, những lời ông lão nói lúc còn sống không khỏi hiện lên trong đầu anh.
Con đường tu tiên!
Cơ thể hấp thu linh khí của trời đất, hình thành chín lưồng khí nơi đan điền, gọi là luyện khí cảnh.
Cuối cùng, hóa thành đạo đài, gọi là trúc cơ cảnh! Trên trúc cơ, là diễn sinh kim đan, còn gọi là kim đan cảnh!
Kim đan được mở ra, sẽ thai nghén linh anh, còn gọi là nguyên anh cảnh!
“Giờ đây, mình đã ở kim đan kỳ đại viên mãn, chỉ thiếu một ngòi dẫn, là có thể tụ ra linh anh!”
“Đá cực âm dương này vô tình lại là ngòi dẫn tốt nhất!”
“Không ngờ rằng chuyến đi lên núi Thái Hồ lần này, mặc dù biến hóa khôn lường, nhưng cũng có được một cơ duyên.”
Lâm Phong khẽ mỉm cười.
Đá cực âm dương trong tay anh nhẹ nhàng ném lên trên.

Hai viên đá kỳ dị lơ lửng trên đầu anh.
Mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Một luồng hai khí âm dương đen trắng đan xen nhau hòa vào trong đan điển của anh.
Mà theo hai khí âm dương đi vào cơ thể,
Khí tức của Lâm Phong càng thêm sâu không đo được.
..
 

Ánh trăng nhàn nhạt trên trời rọi xuống, chiều vào người anh, khiến cơ thể anh tràn ngập trong màn ánh sáng trắng nhàn nhạt, giống như một thần nhân hạ phàm.
“Anh...à thần tiên!”
Lúc này, Lâm Vân Dao vừa mới tắm rửa đi ra.
Nhìn thấy cảnh này,
Trong đôi mắt trong veo ngập tràn sự sùng bái.
Một đêm trôi qua trong chốc lát,
Sau khi tu luyện xong, Lâm Phong chậm rãi mở mắt.
Một cỗ đạo vận không giải thích được trong nháy mắt tràn ra từ cơ thể anh, lan rộng ra xung quanh.

Hoa cỏ xung quanh không khỏi lắc lư nhẹ nhàng, giống như đang chào hỏi anh vậy.

“Không nằm ngoại dự liệu, thành công đột phá nguyên anh kỳ rồi!”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phong.

Sau đó.

Anh nhìn vào bên trong đan điền.

Trong khu vực đan điền, phía trên trúc cơ đài cao cao kia, có một nguyên anh nho nhỏ đang ngồi khoanh chân.

“Hình thái nguyên anh vẫn chưa được hoàn thiện, mình bây giờ chỉ là đang ở tụ anh kỳ tầng đầu tiên, sau đó còn phải kết anh cùng với anh biến kỳ.”
“Con đường tu đạo, quả thực là một con đường dài và gian khổ!”.

 
Chương 94: 94: Sao Vây!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

/images/2024-0308.gif


“Hả! Oh! Cảm.

.

cảm ơn cháu!
Huyết Thủ Nhân Đồ cầm lấy hạc giấy, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.

“Được rồi, được rồi, tiểu Dao, em về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi đến trường báo cáo chính thức! Anh với bác Thiên Tâm có vài lời cần nói.


Lâm Phong không muốn để em gái tiếp xúc nhiều với lão ma đầu này.

“Dạ vâng!”
Lâm Vân Dao nhảy nhót vui vẻ chạy vào trong phòng.

Huyết Thủ Nhân Đồ tiễn Lâm Vân Dao rời đi, vẻ mặt có chút phức tạp.

“Sao vây!? Lão ma đầu nhà ông, chẳng lế cũng thấy cảm động?”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.


“Tiền bối nói đùa rồi, so với chuyện này, tô lại cảm thấy Huyết Thủ Nhân Đồ.

càng phù hợp với tính cách của tôi hơn.


Huyết Thủ Nhân Đồ cười gượng.

Lâm Phong không nói nữa, đi vào trong phòng lấy ra giấy và bút, sau đó viết lên giấy một loạt những dược liệu.

“Ông dựa theo phương thuốc này đi mua thuốc, mua xong thuốc thì qua đây tìm tôi.

!”
“Cảm ơn tiền bối!”
Huyết Thủ Nhân Đồ nhìn thấy phương thuốc trong tay, tâm trạng vô cùng kích động!
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Ông biết Tam Khẩu Đường không?”
“Là người của Tam Khẩu Đường bắt cóc em gái của tiền bối Huyết Thủ Nhân Đồ đoán được ngay lập tức.

Lâm Phong khẽ gật đầu.


Huyết Thủ Nhân Đồ nghe xong thì suy nghĩ trong giây lát rồi mới nói:
“Tam Khẩu Đường này tổng cổng có ba Đường Khẩu, mỗi một Đường Khẩu đều có một vị đường chủ trung kỳ Địa Cảnh quản lý! Ngoài ra, Tam Khẩu Đường còn có bảy tám vị cao thủ Huyền Cảnh với mười mấy vị cao thủ Hoàng Cảnh!”
“Phóng mắt kháp thành phố Kim Lăng thì thực lực cỡ này, cũng chỉ có tam đại gia tộc Giang, Tần, Lý mới có thể sánh được!”
“Với thực lực của tiền bối, tiêu diệt một Tam Khẩu Đường nhỏ nhoi đương nhiên không thành vấn đề!”
“Nhưng mà, tôi cảm thấynếu không cần thiết, tốt nhất tiền bối vẫn đừng nên làm như vậy!”
“Hử? Tại sao?” Lâm Phong tỏ vẻ kinh ngạc.

“Bởi vì nghe nói là ba vị đường chủ của Tam Khẩu Đường, có quan hệ với thế lực ở trên núi.


Huyết Thủ Nhân Đồ hạ giọng.

“Thế lực trên núi?”
“Đúng vậy! Các thế lực lớn trong thế tục ít nhiều đều có liên quan đến tông môn trên núi.


“Những tông môn này đaz trải qua năm tháng lâu dài, là đại diện cho đỉnh cao.

giới võ đạo của nước Đại Hạ.


“Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không bao giờ xuống núi, nhưng lại cần một vài vật tư cho việc sinh hoạt, cho nên một vài thế lực trong thế tục sẽ chủ động cung cấp tiền bạc vật tư cho bọn họ, để tìm kiếm sự bảo vệ.


Huyết Thủ Nhân Đồ nói xong, lại tò mò hỏi:.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom