Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện Của Tui À!

Diễn Đàn Truyện Của Tui À là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Ở Đại Học Bị Hoa Khôi Chặn Cửa

Chương 510: C510: Bọn trẻ cùng nhau thổi nến


"Phù Phù!"

Điềm Điềm thổi một hơi mạnh, nhưng chỉ giống một cơn gió nhỏ thổi tới, lửa trên ngọn nến chỉ đung đưa một chút, lại tiếp tục cháy một cách bình thường.

Thổi một cái nữa, không một ngọn nến nào tắt. Điềm Điềm có chút bối rối.

Những người lớn bên cạnh đều thích thú bật cười, đì Lý đích thân thổi một cái, dạy cháu gái của mình cách thổi nến.

Điềm Điềm cố gắng học theo, nhưng vẫn không được. Vất vá lắm mới thổi tắt được hai ngọn nến, nhưng mười ngọn nến khác vẫn cháy.

Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh nhìn thấy chị gặp khó khăn, cả ba đứa ở phía sau không khỏi sốt. ruột.

Muốn qua đó giúp chị, nhưng bản thân chúng cũng chưa thổi nến bao giờ. May mắn là thời điểm này khả năng bắt chước của chúng rất giỏi.

Sau khi được dì Lý dạy vài lăn, Huyên Huyên dường như đã lĩnh ngộ được bí quyết, cái miệng nhỏ

nhắn như cá vàng, hít vài, thối ra. Từ trong miệng phát ra tiếng phù phù.

Di Lý nhìn thấy thế thì vui về nói: "Đúng rồi! Làm giống như Huyên Huyên này. Điềm Điềm, con xem em Huyên Huyên đã làm rất tốt”

Điềm Điềm quay lại nhìn Huyên Huyên, cố gắng học tập động tác của cậu bé, nhưng vẫn không thể nắm bắt được.


Huyên Huyên nhìn chị gái mãi không thổi được, gấp gáp gác chân lên hàng rào, muốn trực tiếp xông vào giúp chị gái thổi nến.

“Khó quá, con học không được!" Điềm Điềm có chút khó chịu.

Kết quả, vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng "Phù" ở phía sau khiến Điềm Điềm giật mình ngạc nhiên.

"Ô! Vũ Đồng, sao em lại nhổ nước bọt vào mặt chị vậy?"

'Vũ Đồng ở phía sau, không để ý đến lời nói của chị, nhưng vẫn chăm chăm nhìn vào mấy ngọn nến đãng kia, và liên tục thổi phù phù trong miệng.

Lã Hồng Liên cười nói: "Điềm Điềm! Em Vũ Đồng không phải đang phun nước bọt vào con đâu. Em ấy đang muốn thối nến giúp con, nhưng em ấy giống con, cũng không biết thổi nến nha."

Điềm Điềm lập tức hiểu ra, cái tay nhỏ che miệng. cười trộm: "Hi hi, em gái thật là buồn cười, còn không thể phân biệt được giữa thổi nến và nhổ nước bọt”

"Em Khả Hinh hình như cũng không biết"

'Điềm Điềm nhìn Khả Hinh thì phát hiện cô nhóc cũng đang chăm chú phun nước bọt. Cũng không phải hành động thổi gió, mà không ngừng “pi pi pi”.

Cô nhóc quen thuộc với hành động này, lúc mọc răng vì miệng khó chịu, nên cô bé thường làm hành động như vậy.

'Vừa rồi nhìn dì Lý dạy thổi, Khả Hinh lập tức nhớ tới hành động này nên vui vẻ "pi pi pi" bên ngọn nến.

Phản ứng của hai cô em gái khiến Điềm Điềm không khỏi bật cười, hoàn toàn quên mất việc mình không biết thổi nến.

"Hai em thật đễ thương!"

"Hóa ra con không phải là người duy nhất không biết thổi nến, các em cũng không biết giống con."

"Hi hi."

Mấy vị phụ huynh đều cảm thấy thích thú trước phản ứng dễ thương này của bọn trẻ. Cuối cùng, với sự giúp đỡ của bà nội, Điềm Điềm cũng đã thối tất được toàn bộ số nến.

Nhìn ngọn nến bị thổi tắt, ba cô cậu chăm chỉ phía sau cũng thở phào nhẹ nhõm. Huyên Huyên vẻ mặt đầy tự hào, như thể ngọn nến đều là bản thân thối tắt vậy.


Khả Hinh và Vũ Đồng trông có vẻ nhẹ nhõm. Bởi vì giúp chị thổi nến, mà chúng đã quá mệt rồi.

Lã Hồng Liên lau sạch đầu nến trên bánh rồi gọi Điềm Điềm: "Điềm Điềm, chúng ta ăn bánh thôi!'

Điềm Điềm vui vẻ chạy tới bàn cà phê, vỗ vỗ tay nói: 'Tuyệt vời! Cuối cùng con cũng có thể ăn bánh rồi!"

Trước khi cắt bánh, Lã Hồng Liên hỏi Tân Lãng và Tô Thi Hàm.

"Anh Tần, chị Tần, ba đứa nhỏ nhà anh chị có lẽ đã bắt đầu ăn dặm rồi. Bánh tôi đặt là loại bơ động vật. Bọn trẻ có thể nếm thử một chút được không?”

Trẻ sơ sinh dạ dày rất mỏng manh, nhiều thứ không thể ăn. Nhưng đồ ăn như bánh kem, ăn một chút cũng không sao, chỉ cần không quá nhiều là được.

Thường ngày ở nhà, Tân Lãng và Tô Thi Hàm sẽ không chuẩn bị những đồ ăn này cho các con, nhưng hôm nay là sinh nhật của Điềm Điềm. Bầu không khí hiện tại rất tốt, Tần Lãng bèn nói: "Vậy thì thử một chút xem”

Lã Hồng Liên thấy hẳn đồng ý, mang ba cái bát nhỏ đến, lấy một ít kem và một ít bánh ngọt cho các bé

Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh lần đầu nhìn thấy bánh kem, sớm đã bị thu hút bởi màu sắc sặc sỡ trên bánh kem.

Nhất là khi nhìn thấy biểu cảm hài lòng của Điềm Điềm sau khi ăn bánh xong, ba đứa nhỏ đều bắt đầu ứa nước miếng.

Tô Thi Hàm và Tăn Lãng căm lấy bánh bón cho bọn trẻ ăn. Vị béo ngọt của bánh kem vừa vào miệng, mắt ba đứa nhỏ lập tức sáng lên.

Huyên Huyên hào hứng kéo tay baba, nhảy một điệu, miệng hét lên đầy phấn khích, biểu hiện rõ ràng rất thích ăn bánh kem:

Vũ Đồng và Khả Hinh càng không phải nói, đối với những món ngọt ngào như bánh kem, hai cô bé không thể cưỡng lại được. Chúng nóng lòng nằm lấy tay baba và mama, muốn được ăn nhiều thêm.


Điềm Điềm tự mình cầm một chiếc bát nhỏ ăn, thấy biểu cảm vui vẻ của các em, cô bé chạy đến nói: “Em Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, ba em cũng thích ăn bánh có phải không?"

"Bánh này siêu ngon, nhưng mẹ chị bình thường không mua cho chị ăn đâu. Hôm nay là sinh nhật của chị nên mẹ mới mua một chiếc bánh to như vậy đó!"

“Chị muốn ăn một miếng thật lớn!"

“Các em cũng ăn nhiều một chút, bánh sinh nhật. không phải ngày nào cũng có thể ăn đâu nha!"

Ba cô cậu nhỏ dùng hành động đáp lại, tích cực ăn bánh kem.

Nhưng bởi vì ba bé còn quá nhỏ, Tần Lãng và Tô Thi Hàm chỉ có thể cho bọn họ ăn một ít. Đồ ngọt không tốt cho răng miệng của trẻ nhỏ. Mà thức ăn bổ sung hãng ngày bọ trẻ ăn căn bản là không có vị. Ăn nhiều đồ ngọt có thể khiến các bé kén ăn.

Sau khi cho ba đứa nhỏ nếm thử, Tần Lãng bưng chén bánh đi, để lại một mình Điềm Điềm vẫn đang ăn bánh.

Huyên Huyên sốt ruột nhìn Tần Lãng, vươn tay tiếp tục đòi bánh.

Tô Thi Hàm ở bên cạnh an ủi: "Huyên Huyên, con không thể ăn thêm được đâu nha."

"Ấn nữa thì cái bụng nhỏ của con sẽ không chịu nối đó."
 
Chương 510: C510: Bọn trẻ cùng nhau thổi nến


"Phù Phù!"

Điềm Điềm thổi một hơi mạnh, nhưng chỉ giống một cơn gió nhỏ thổi tới, lửa trên ngọn nến chỉ đung đưa một chút, lại tiếp tục cháy một cách bình thường.

Thổi một cái nữa, không một ngọn nến nào tắt. Điềm Điềm có chút bối rối.

Những người lớn bên cạnh đều thích thú bật cười, đì Lý đích thân thổi một cái, dạy cháu gái của mình cách thổi nến.

Điềm Điềm cố gắng học theo, nhưng vẫn không được. Vất vá lắm mới thổi tắt được hai ngọn nến, nhưng mười ngọn nến khác vẫn cháy.

Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh nhìn thấy chị gặp khó khăn, cả ba đứa ở phía sau không khỏi sốt. ruột.

Muốn qua đó giúp chị, nhưng bản thân chúng cũng chưa thổi nến bao giờ. May mắn là thời điểm này khả năng bắt chước của chúng rất giỏi.

Sau khi được dì Lý dạy vài lăn, Huyên Huyên dường như đã lĩnh ngộ được bí quyết, cái miệng nhỏ

nhắn như cá vàng, hít vài, thối ra. Từ trong miệng phát ra tiếng phù phù.

Di Lý nhìn thấy thế thì vui về nói: "Đúng rồi! Làm giống như Huyên Huyên này. Điềm Điềm, con xem em Huyên Huyên đã làm rất tốt”

Điềm Điềm quay lại nhìn Huyên Huyên, cố gắng học tập động tác của cậu bé, nhưng vẫn không thể nắm bắt được.


Huyên Huyên nhìn chị gái mãi không thổi được, gấp gáp gác chân lên hàng rào, muốn trực tiếp xông vào giúp chị gái thổi nến.

“Khó quá, con học không được!" Điềm Điềm có chút khó chịu.

Kết quả, vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng "Phù" ở phía sau khiến Điềm Điềm giật mình ngạc nhiên.

"Ô! Vũ Đồng, sao em lại nhổ nước bọt vào mặt chị vậy?"

'Vũ Đồng ở phía sau, không để ý đến lời nói của chị, nhưng vẫn chăm chăm nhìn vào mấy ngọn nến đãng kia, và liên tục thổi phù phù trong miệng.

Lã Hồng Liên cười nói: "Điềm Điềm! Em Vũ Đồng không phải đang phun nước bọt vào con đâu. Em ấy đang muốn thối nến giúp con, nhưng em ấy giống con, cũng không biết thổi nến nha."

Điềm Điềm lập tức hiểu ra, cái tay nhỏ che miệng. cười trộm: "Hi hi, em gái thật là buồn cười, còn không thể phân biệt được giữa thổi nến và nhổ nước bọt”

"Em Khả Hinh hình như cũng không biết"

'Điềm Điềm nhìn Khả Hinh thì phát hiện cô nhóc cũng đang chăm chú phun nước bọt. Cũng không phải hành động thổi gió, mà không ngừng “pi pi pi”.

Cô nhóc quen thuộc với hành động này, lúc mọc răng vì miệng khó chịu, nên cô bé thường làm hành động như vậy.

'Vừa rồi nhìn dì Lý dạy thổi, Khả Hinh lập tức nhớ tới hành động này nên vui vẻ "pi pi pi" bên ngọn nến.

Phản ứng của hai cô em gái khiến Điềm Điềm không khỏi bật cười, hoàn toàn quên mất việc mình không biết thổi nến.

"Hai em thật đễ thương!"

"Hóa ra con không phải là người duy nhất không biết thổi nến, các em cũng không biết giống con."

"Hi hi."

Mấy vị phụ huynh đều cảm thấy thích thú trước phản ứng dễ thương này của bọn trẻ. Cuối cùng, với sự giúp đỡ của bà nội, Điềm Điềm cũng đã thối tất được toàn bộ số nến.

Nhìn ngọn nến bị thổi tắt, ba cô cậu chăm chỉ phía sau cũng thở phào nhẹ nhõm. Huyên Huyên vẻ mặt đầy tự hào, như thể ngọn nến đều là bản thân thối tắt vậy.


Khả Hinh và Vũ Đồng trông có vẻ nhẹ nhõm. Bởi vì giúp chị thổi nến, mà chúng đã quá mệt rồi.

Lã Hồng Liên lau sạch đầu nến trên bánh rồi gọi Điềm Điềm: "Điềm Điềm, chúng ta ăn bánh thôi!'

Điềm Điềm vui vẻ chạy tới bàn cà phê, vỗ vỗ tay nói: 'Tuyệt vời! Cuối cùng con cũng có thể ăn bánh rồi!"

Trước khi cắt bánh, Lã Hồng Liên hỏi Tân Lãng và Tô Thi Hàm.

"Anh Tần, chị Tần, ba đứa nhỏ nhà anh chị có lẽ đã bắt đầu ăn dặm rồi. Bánh tôi đặt là loại bơ động vật. Bọn trẻ có thể nếm thử một chút được không?”

Trẻ sơ sinh dạ dày rất mỏng manh, nhiều thứ không thể ăn. Nhưng đồ ăn như bánh kem, ăn một chút cũng không sao, chỉ cần không quá nhiều là được.

Thường ngày ở nhà, Tân Lãng và Tô Thi Hàm sẽ không chuẩn bị những đồ ăn này cho các con, nhưng hôm nay là sinh nhật của Điềm Điềm. Bầu không khí hiện tại rất tốt, Tần Lãng bèn nói: "Vậy thì thử một chút xem”

Lã Hồng Liên thấy hẳn đồng ý, mang ba cái bát nhỏ đến, lấy một ít kem và một ít bánh ngọt cho các bé

Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh lần đầu nhìn thấy bánh kem, sớm đã bị thu hút bởi màu sắc sặc sỡ trên bánh kem.

Nhất là khi nhìn thấy biểu cảm hài lòng của Điềm Điềm sau khi ăn bánh xong, ba đứa nhỏ đều bắt đầu ứa nước miếng.

Tô Thi Hàm và Tăn Lãng căm lấy bánh bón cho bọn trẻ ăn. Vị béo ngọt của bánh kem vừa vào miệng, mắt ba đứa nhỏ lập tức sáng lên.

Huyên Huyên hào hứng kéo tay baba, nhảy một điệu, miệng hét lên đầy phấn khích, biểu hiện rõ ràng rất thích ăn bánh kem:

Vũ Đồng và Khả Hinh càng không phải nói, đối với những món ngọt ngào như bánh kem, hai cô bé không thể cưỡng lại được. Chúng nóng lòng nằm lấy tay baba và mama, muốn được ăn nhiều thêm.


Điềm Điềm tự mình cầm một chiếc bát nhỏ ăn, thấy biểu cảm vui vẻ của các em, cô bé chạy đến nói: “Em Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, ba em cũng thích ăn bánh có phải không?"

"Bánh này siêu ngon, nhưng mẹ chị bình thường không mua cho chị ăn đâu. Hôm nay là sinh nhật của chị nên mẹ mới mua một chiếc bánh to như vậy đó!"

“Chị muốn ăn một miếng thật lớn!"

“Các em cũng ăn nhiều một chút, bánh sinh nhật. không phải ngày nào cũng có thể ăn đâu nha!"

Ba cô cậu nhỏ dùng hành động đáp lại, tích cực ăn bánh kem.

Nhưng bởi vì ba bé còn quá nhỏ, Tần Lãng và Tô Thi Hàm chỉ có thể cho bọn họ ăn một ít. Đồ ngọt không tốt cho răng miệng của trẻ nhỏ. Mà thức ăn bổ sung hãng ngày bọ trẻ ăn căn bản là không có vị. Ăn nhiều đồ ngọt có thể khiến các bé kén ăn.

Sau khi cho ba đứa nhỏ nếm thử, Tần Lãng bưng chén bánh đi, để lại một mình Điềm Điềm vẫn đang ăn bánh.

Huyên Huyên sốt ruột nhìn Tần Lãng, vươn tay tiếp tục đòi bánh.

Tô Thi Hàm ở bên cạnh an ủi: "Huyên Huyên, con không thể ăn thêm được đâu nha."

"Ấn nữa thì cái bụng nhỏ của con sẽ không chịu nối đó."
 
Chương 503: C503: Nỗi niềm khó nói của người giàu


Lúc này, Huyên Huyên không thể đưa tay chạm vào kẹp, cau mày, miệng bi bô gọi Tô Thi Hàm: "Mama, mama...."

Tô Thi Hàm mỉm cười: “Huyên Huyên, trò chơi này là trò chơi của các con nha, không thể nhờ mama giúp được”

Tần Lãng từ bên cạnh nói: "Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, các con đang ở trong trò chơi, baba và mama không giúp được, nhưng con có thể giúp đỡ lẫn nhau nha."

Nói rồi, hẳn và Tô Thi Hàm đích thân thị phạm, cố tình kẹp chiếc kẹp vào một vị trí không dễ lấy, sau đó. giả vờ ở ngoài tầm với, Tô Thi Hàm ở bên cạnh giúp đỡ, kéo nó xuống.

Mấy đứa bé hiểu ngay, Huyên Huyên quay lại, cởi một cái kẹp khỏi người Vũ Đồng ra. Vũ Đồng cũng vui vẻ giúp anh trai mình lấy xuống.

Khả Hinh nhìn hai người bọn họ, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, nhưng miệng lại mim chặt. Vẫn là không muốn nhờ anh chị giúp đỡ.

Ngay sau đó, Huyên Huyên và Vũ Đồng đều cởi hết kẹp khỏi người mình. Chúng đều nhận được phần thưởng là sữa đậu.

Khả Hinh là người duy nhất còn lại, ấm ức ngồi đó, mắt rất nhanh đỏ cả lên.

'Vũ Đồng đang định lấy sữa, nhìn thấy em gái, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó. Cô bé không nị

sữa từ tay Tô Thi Hàm nữa, quay người bò đến bên cạnh Khả Hinh.


"Em em.." Tiếng gọi em gái của Vũ Đồng khiến Khả Hinh lập tức ngước nhìn.

Khả Hinh nhìn chị gái với đôi mắt đỏ hoe. Vũ Đồng không nói một lời, trực tiếp giúp cô bé tháo kẹp ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Huyên Huyên cũng nhanh chóng bò tới giúp Khả Hinh.

Được anh chị giúp đỡ, Khả Hinh không kìm được nước mắt.

Rất nhanh sau đó, hai cái kẹp cuối cùng trên người Khả Hinh cũng được gỡ bỏ. Huyên Huyên và Khả Hinh giơ kẹp lên cho em gái xem.

Khả Hinh nhìn anh trai và chị gái của mình, cuối cùng lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Huyên Huyên kéo em gái nói: "Em, em, ăn, ăn đậu..."

Ba cô cậu cùng nhau bò qua. Khi ăn đậu sữa, Khả Hinh còn lấy sữa đậu đưa cho anh chị mình.

Tân Lãng và Tô Thi Hàm nhìn nhau cười khi thấy ba đứa con tương thân tương ái

Hoàn thành trò chơi, cũng là lúc cuộc chiến tranh lạnh ngắn ngủi giữa ba đứa trẻ cũng kết thúc. Chúng lại vui vẻ chơi cùng nhau.

Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tô Thi Hàm nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cô không nhịn được lấy điện thoại di động ra chụp ảnh ba đứa nhóc đang chơi đùa rồi đăng lên vòng bạn bè.

“Hóa ra bọn trẻ con cũng đã từng chiến tranh lạnh. Thật thần kì! Nhưng với sự giúp đỡ của baba thông minh sáng suốt của chúng, bọn trẻ đã được giải hòa êm đẹp. Tung hoa!"

Không lâu sau khi bài này được đăng tải, phần bình luận bên dưới đã chật kín.

Liễu Tiểu Nhân: "Đáng yêu quái Thi Hàm, mấy tháng rồi không gặp, các bé đã lớn rất nhiều rồi nha!"

Cố Mạn: "Haha! Trẻ sơ sinh cũng biết giận dỗi, nhưng vì là sinh ba nên mối quan hệ của chúng cũng phải siêu tốt. Dù có cãi nhau, thì cũng sẽ nhanh chóng bạn bè nữa.

Lâm Tiêu: "Con trai và con gái nuôi của tôi kể cả cãi nhau cũng dễ thương! Tôi cảnh cáo cô Tô, đừng cọ nhiệt của con trai và con gái nuôi của tôi trong vòng bạn bè nữa."

Lưu Hi: "Câu hỏi: Tôi nên làm gì nếu có một bà chủ cưỡng show con đây?"


Lương Tiểu Khiết trả lời Lưu Hi: "Đương nhiên là một cái bấm like và comment! Hãy share thêm đi, ba đứa bé thật đáng yêu, ngày nào cũng thấy mà vẫn có cảm giác không đủ nha."

Cha mẹ Tô Thì Hàm nhìn thấy dòng trạng thái này, nhanh chóng gọi video đến để xem dáng vẻ cãi nhau xong rồi lại hòa giải của bọn trẻ.

Tô Thi Hàm trực tiếp đưa điện thoại cho bảo mẫu, nhờ các dì cầm điện thoại để các bé và bố mẹ mình trò chuyện. Trong lúc ấy, cô quay lại phòng để tắm rửa.

Lúc cô tắm xong ra ngoài, thì cuộc gọi cũng kết thúc. Cô cầm điện thoại lên xem, rất nhiều bình luận. Cô đọc qua một lần rồi thoát ra.

Đăng ảnh các con là thú vui của các bà mẹ bỉm sữa, cô không phải vì muốn chia sẻ với nhiều người, mà đơn giản cô chỉ là chia sẻ và lưu lại kỉ niệm.

Lúc chuẩn bị thoát wechat, Tô Thi Hàm đột nhiên nhìn thấy vài tin nhắn từ Vạn Kiều Anh.

Tại buổi lễ khai trương ở Toàn Tụ Đức hôm đó, Vạn Kiều Anh rất thích ba đứa bé, chú động thêm WeChat Tô Thi Hàm.

Tô Thi Hàm biết rằng họ đã mua nhà trong cùng một khu với mình. Rất có thể trong tương lai, họ sẽ là hàng xóm của nhau, vì vậy hai người đã kết bạn.

Cô mở hộp thoại xem vài tin nhắn.

Vạn Kiều Anh: "Cô Tân, ba đứa trẻ nhà cô thật đáng yêu."

Vạn Kiều Anh: "Xem xong vòng bạn bè của cô, tôi không nỡ rời đi. Có rất nhiều bức ảnh quý giá về quá trình trưởng thành của các bé. Từ khi sinh ra đến nay, ghi lại quá trình trưởng thành từng chút từng chút một. Thực sự là một kỷ niệm rất đẹp"


Vòng bạn bè của Tô Thi Hàm có rất nhiều hình ảnh của bọn trẻ. Trước khi về Quảng Châu, cô không dám cho bố mẹ biết. Bài đăng trên tường chỉ dám để chế độ chỉ một mình xem. Nhưng sau khi bổ mẹ cô biết chuyện, cô đã mở chế độ tất cả bạn bè xem.

Vạn Kiều Anh thực sự thích ba đứa bé nhà họ. Ánh mắt của một người không thể dối lừa.

Chính vì Tô Thi Hàm biết điều này nên cô có ấn tượng tốt về Vạn Kiều Anh.

Tô Thi Hàm: "Cảm ơn."

Vạn Kiều Anh: "Cô Tân, thật ra tôi tìm cô là có một việc, muốn nhờ cô và cậu Tân giúp đỡ”

Vạn Kiều Anh: "Việc này có chút khó mở lời, nhưng sau khi nhìn thấy ba đứa trẻ của cô, tôi có thêm can đảm hơn."

Tô Thi Hàm: "Chị cứ nói.

Vạn Kiều Anh: "Cô Tân, chúng ra mới gặp nhau một lần, có thể cô vẫn chưa biết, tôi và Thế Duy kết hôn hơn mười năm, nhưng chúng tôi chưa có con... Chúng tôi đều thích trẻ con, nhưng vẫn muốn mà vẫn không được. "

Vạn Kiều Anh: "Để có con, chúng tôi đã thử rất nhiều phương pháp, đến bệnh viện khám nhiều lần nhưng bác sĩ không tìm ra vấn đề gì. Cả hai chúng tôi đều không bị vô sinh mà chỉ là không thể thụ thai."

'Vạn Kiều Anh: "Chúng tôi cũng đã nghĩ đến việc thụ tinh trong ống nghiệm để có con, nhưng chúng tôi cũng đã thất bại hai lần. Quá trình này rất đau đớn. Thế Duy thương tôi, anh ấy nói rằng chúng tôi nên thuận theo tự nhiên. Nhưng bây giờ cả hai chúng tôi đều dần bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có con."
 
Chương 511: C511: Bọn trẻ kêu gào đòi ăn bánh kem


Sau khi nếm những món ăn ngon như vậy, ba đứa nhỏ làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời như trước được chứ?

Ngay cả khi mama lý luận với chúng, chúng cũng không nghe. Huyên Huyên đòi baba và mama, trong khi Vũ Đồng và Khả Hinh nhìn chiếc bánh trong bát của Điềm Điềm. Miệng chúm chím muốn gọi chị ơi.

Điềm Điềm đang ăn bánh thì sững sờ một lúc, ngẩng đầu nhìn mẹ nói: "Mẹ ơi! Bánh còn nhiều lắm, chia cho các em được không? Các em vẫn chưa ăn đủ này!"

Lã Hồng Liên vỗ đầu con gái nói: "Điềm Điềm! Các em còn quá nhỏ, con xem nè. Tiểu Dâu Tây còn chưa ăn được bánh kia, các em còn nhỏ không thể ăn nhiều được đâu. Bây giờ, các em chỉ có thể nếm một chút mà thôi. "

“Đợi sinh nhật của con năm sau, các em mới có thể ăn được bánh to như con nha."

Điềm Điềm gật đầu, bước đến gần hai cô em gái và nói với họ bằng một giọng ngọt ngào: "Em Vũ Đồng, Khả Hinh! Các em còn nhỏ không ăn thêm được nữa nha. Năm sau chị tổ chức sinh nhật, chị mời các em sẽ được ăn một miếng bánh thật to có được không?”

Vũ Đồng và Khả Hinh không được ăn bánh, bĩu môi lập tức khóc toáng lên.

Huyên Huyên cũng khóc oà lên. Tiểu Dâu Tây ở phía sau thấy các anh chị khóc cũng khóc theo. Bọn trẻ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Cô bé còn chưa ăn được miếng bánh nào đó!


Vì vậy, trong phòng khách vang lên bốn tiếng khóc như là dàn hoà nhạc, Điềm Điềm thấy cảnh trước mắt nhất thời có chút choáng ngợp.

Người lớn cũng đành bất lực.

Chiếc bánh lớn trên bàn lúc này đã trở thành "bom hẹn giờ'.

Lã Hồng Liên không còn cách nào khác đành phải nhanh chóng mang bánh vào bếp. Nhưng trong bát của Điềm Điềm vẫn còn một miếng bánh nên mấy đứa nhỏ đều chuyển tầm mắt về phía cô bé.

Lã Hồng Liên vỗ về con gái: "Điềm Điềm, sao con không vào bếp rồi bí mật ăn bánh bí nhỉ? Các em thấy con ăn bánh đều thèm kìa. Bây giờ các em không thể ăn thêm nữa, con làm chị phải quan tâm đến cảm nhận của các em một chút nha, được không nào?"

Điềm Điềm gật đầu ngay lập tức, cô không muốn. nhìn thấy các em của mình khóc như vậy nên vội vàng cầm chén trên tay và đi vào bếp. Cô bé còn đứng ở cửa lén nhìn mấy đứa em ở bên ngoài.

Người lớn cũng vội vàng dỗ dành các em nhỏ, may mà trẻ con rất nhanh quên. Sau khi bánh được mang hết đi, cộng thêm baba và mama dỗ dành, còn có đồ chơi làm bạn, cho nên bọn trẻ đã sớm ngừng khóc.

Điềm Điềm nhìn thấy cảnh này lập tức vui vẻ quay lại ăn bánh.

Lã Hồng Liên đi cùng con gái vào phòng bếp, xoa đầu cô bé nói: "Điềm Điềm nhà mình ngoan quá, hôm nay là sinh nhật của con. Nhưng con vì các em mà ăn bánh một mình ở trong bếp, khiến mẹ rất tự hào nha.

"Chúc mừng sinh nhật, con gái yêu của mẹ!”

Điềm Điềm được khen ngợi, ngay lập tức nở một nụ cười mãn nguyện.

"Mẹ! Con cũng rất vui nha.”

"Con có thể ăn nhiều bánh hơn các em, mặc dù là con lén ăn, hi hi.”

Buổi trưa, Tân Lãng và Tô Thi Hàm ăn cơm ở nhà họ Lý. Sau khi ăn bánh xong, Điềm Điềm không ăn cơm trưa được nữa, cho nên cùng mấy đứa em chơi đùa trong hàng rào.

Buổi trưa mấy đứa nhỏ đều buồn ngủ, một đứa, rồi hai đứa nằm trong hàng rào ngủ. Hôm nay, Điềm Điềm là người vui nhất, nhưng dù sao cô nhóc vẫn còn nhỏ, không chịu được đồng hồ sinh học của mình, cho nên ngồi chơi trong đó cũng ngú gật luôn.


Người lớn khi thấy cảnh này không khỏi che miệng cười.

"Anh chị Lý, chúng tôi xin phép về trước, cảm ơn sự hiểu khách của hai vị. Chúc Tiểu Điềm Điềm của chúng ta sinh nhật vui vẻ nha.”

Tân Lãng cùng Tô Thi Hàm đứng dậy rời đi, đẩy ba đứa nhỏ đang buồn ngủ về nhà.

"Trên đường về, ba đứa nhỏ đã nằm trong xe đẩy và ngủ thiếp đi. Bình thường chúng phải ngủ vào buổi sáng, nhưng hôm nay vì có người chơi cùng nên chúng rất háo hức và không ngủ.

Buổi trưa uống sữa xong, không thể chống cự cơn buồn ngủ được nữa.

Tần Lãng đẩy ba chiếc xe đẩy, Tô Thi Hàm nhìn mấy đứa bé đang ngủ say, trên mặt nở nụ cười ôn nhu.

"Tần Lãng, hôm nay anh có vui không?"

"Em cảm thấy rất vui. Thấy sinh nhật của Điềm Điềm, em đã nghĩ về những đứa trẻ của chúng ta. Bốn tháng nữa chúng cũng tròn một tuổi. Chúng ta phải tổ chức một bữa tiệc sinh nhật náo nhiệt cho chúng nha!" Tô Thi Hàm cười híp mắt nói.

“Được” Tân Lăng gật đầu nói: "Ba bảo bối nhà mình đón sinh nhật 1 tuổi, đương nhiên phải tổ chức tiệc thật linh đình rồi. Đến lúc ấy, chúng ta mời anh chị Lý cùng những người khác đến chung vui.”

"Còn phải mời Tiêu Tiêu. Cậu ấy đã hẹn trước rồi nói rằng khi các con tổ chức sinh nhật, cậu ấy nhất định sẽ đến đây!" Tô Thi Hàm nói.

“Còn có các bạn cùng phòng của em, Lương Tiểu


Khiết và những người khác cũng rất yêu quý bọn trẻ Đợi đến khi bọn trẻ tổ chức sinh nhật, em sẽ gọi họ đến cho náo nhiệt!”

"Hôm ấy cha mẹ nhất định cũng sẽ ghé qua. Bọn trẻ lên một tuổi cũng bắt đầu tập đi. Lúc ấy, chúng sẽ chạy nhảy khắp nhà, chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn bây giờ nhiều."

Khi Tô Thi Hàm nhắc đến những vấn vẽ này, cô đã có thể hình dung về khung cảnh lúc đó trong đầu. Gương mặt cô tràn đầy mong đợi.

Tân Lãng cũng rất mong chờ, đối với hắn mà n‹ sự trưởng thành của các con cũng là trải nghiệm lăn đầu tiên của họ. Là người mới làm cha mẹ, mỗi khoảnh khắc của các con đều đáng để mong đợi!

"Đến lúc đó bọn nhỏ chắc vẫn chưa ăn được bánh gato đâu nhỉ? Nếu không được ăn bánh, chắc bọn trẻ lại khóc toáng vì không được ăn như hôm nay mất thôi” Tô Thi Hàm nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, không thể nhịn được cười.

Tần Lãng ở bên cạnh nói: "Không đâu

"Khi các con tổ chức sinh nhật, anh sẽ tự tay làm một chiếc bánh cho chúng, sử dụng những nguyên liệu mà chúng có thể ăn được. Hôm đó sẽ không như hôm nay, chúng vẫn có thể ăn thêm một chút nữa nha."

Nghe xong, Tô Thi Hàm nhìn Tần Lãng, ngoắc ngoắc ngón tay cái nói: "Tần Lãng! Anh thật tuyệt vời.

Anh là người cha tuyệt vời của bọn trẻ!
 
Chương 511: C511: Bọn trẻ kêu gào đòi ăn bánh kem


Sau khi nếm những món ăn ngon như vậy, ba đứa nhỏ làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời như trước được chứ?

Ngay cả khi mama lý luận với chúng, chúng cũng không nghe. Huyên Huyên đòi baba và mama, trong khi Vũ Đồng và Khả Hinh nhìn chiếc bánh trong bát của Điềm Điềm. Miệng chúm chím muốn gọi chị ơi.

Điềm Điềm đang ăn bánh thì sững sờ một lúc, ngẩng đầu nhìn mẹ nói: "Mẹ ơi! Bánh còn nhiều lắm, chia cho các em được không? Các em vẫn chưa ăn đủ này!"

Lã Hồng Liên vỗ đầu con gái nói: "Điềm Điềm! Các em còn quá nhỏ, con xem nè. Tiểu Dâu Tây còn chưa ăn được bánh kia, các em còn nhỏ không thể ăn nhiều được đâu. Bây giờ, các em chỉ có thể nếm một chút mà thôi. "

“Đợi sinh nhật của con năm sau, các em mới có thể ăn được bánh to như con nha."

Điềm Điềm gật đầu, bước đến gần hai cô em gái và nói với họ bằng một giọng ngọt ngào: "Em Vũ Đồng, Khả Hinh! Các em còn nhỏ không ăn thêm được nữa nha. Năm sau chị tổ chức sinh nhật, chị mời các em sẽ được ăn một miếng bánh thật to có được không?”

Vũ Đồng và Khả Hinh không được ăn bánh, bĩu môi lập tức khóc toáng lên.

Huyên Huyên cũng khóc oà lên. Tiểu Dâu Tây ở phía sau thấy các anh chị khóc cũng khóc theo. Bọn trẻ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Cô bé còn chưa ăn được miếng bánh nào đó!


Vì vậy, trong phòng khách vang lên bốn tiếng khóc như là dàn hoà nhạc, Điềm Điềm thấy cảnh trước mắt nhất thời có chút choáng ngợp.

Người lớn cũng đành bất lực.

Chiếc bánh lớn trên bàn lúc này đã trở thành "bom hẹn giờ'.

Lã Hồng Liên không còn cách nào khác đành phải nhanh chóng mang bánh vào bếp. Nhưng trong bát của Điềm Điềm vẫn còn một miếng bánh nên mấy đứa nhỏ đều chuyển tầm mắt về phía cô bé.

Lã Hồng Liên vỗ về con gái: "Điềm Điềm, sao con không vào bếp rồi bí mật ăn bánh bí nhỉ? Các em thấy con ăn bánh đều thèm kìa. Bây giờ các em không thể ăn thêm nữa, con làm chị phải quan tâm đến cảm nhận của các em một chút nha, được không nào?"

Điềm Điềm gật đầu ngay lập tức, cô không muốn. nhìn thấy các em của mình khóc như vậy nên vội vàng cầm chén trên tay và đi vào bếp. Cô bé còn đứng ở cửa lén nhìn mấy đứa em ở bên ngoài.

Người lớn cũng vội vàng dỗ dành các em nhỏ, may mà trẻ con rất nhanh quên. Sau khi bánh được mang hết đi, cộng thêm baba và mama dỗ dành, còn có đồ chơi làm bạn, cho nên bọn trẻ đã sớm ngừng khóc.

Điềm Điềm nhìn thấy cảnh này lập tức vui vẻ quay lại ăn bánh.

Lã Hồng Liên đi cùng con gái vào phòng bếp, xoa đầu cô bé nói: "Điềm Điềm nhà mình ngoan quá, hôm nay là sinh nhật của con. Nhưng con vì các em mà ăn bánh một mình ở trong bếp, khiến mẹ rất tự hào nha.

"Chúc mừng sinh nhật, con gái yêu của mẹ!”

Điềm Điềm được khen ngợi, ngay lập tức nở một nụ cười mãn nguyện.

"Mẹ! Con cũng rất vui nha.”

"Con có thể ăn nhiều bánh hơn các em, mặc dù là con lén ăn, hi hi.”

Buổi trưa, Tân Lãng và Tô Thi Hàm ăn cơm ở nhà họ Lý. Sau khi ăn bánh xong, Điềm Điềm không ăn cơm trưa được nữa, cho nên cùng mấy đứa em chơi đùa trong hàng rào.

Buổi trưa mấy đứa nhỏ đều buồn ngủ, một đứa, rồi hai đứa nằm trong hàng rào ngủ. Hôm nay, Điềm Điềm là người vui nhất, nhưng dù sao cô nhóc vẫn còn nhỏ, không chịu được đồng hồ sinh học của mình, cho nên ngồi chơi trong đó cũng ngú gật luôn.


Người lớn khi thấy cảnh này không khỏi che miệng cười.

"Anh chị Lý, chúng tôi xin phép về trước, cảm ơn sự hiểu khách của hai vị. Chúc Tiểu Điềm Điềm của chúng ta sinh nhật vui vẻ nha.”

Tân Lãng cùng Tô Thi Hàm đứng dậy rời đi, đẩy ba đứa nhỏ đang buồn ngủ về nhà.

"Trên đường về, ba đứa nhỏ đã nằm trong xe đẩy và ngủ thiếp đi. Bình thường chúng phải ngủ vào buổi sáng, nhưng hôm nay vì có người chơi cùng nên chúng rất háo hức và không ngủ.

Buổi trưa uống sữa xong, không thể chống cự cơn buồn ngủ được nữa.

Tần Lãng đẩy ba chiếc xe đẩy, Tô Thi Hàm nhìn mấy đứa bé đang ngủ say, trên mặt nở nụ cười ôn nhu.

"Tần Lãng, hôm nay anh có vui không?"

"Em cảm thấy rất vui. Thấy sinh nhật của Điềm Điềm, em đã nghĩ về những đứa trẻ của chúng ta. Bốn tháng nữa chúng cũng tròn một tuổi. Chúng ta phải tổ chức một bữa tiệc sinh nhật náo nhiệt cho chúng nha!" Tô Thi Hàm cười híp mắt nói.

“Được” Tân Lăng gật đầu nói: "Ba bảo bối nhà mình đón sinh nhật 1 tuổi, đương nhiên phải tổ chức tiệc thật linh đình rồi. Đến lúc ấy, chúng ta mời anh chị Lý cùng những người khác đến chung vui.”

"Còn phải mời Tiêu Tiêu. Cậu ấy đã hẹn trước rồi nói rằng khi các con tổ chức sinh nhật, cậu ấy nhất định sẽ đến đây!" Tô Thi Hàm nói.

“Còn có các bạn cùng phòng của em, Lương Tiểu


Khiết và những người khác cũng rất yêu quý bọn trẻ Đợi đến khi bọn trẻ tổ chức sinh nhật, em sẽ gọi họ đến cho náo nhiệt!”

"Hôm ấy cha mẹ nhất định cũng sẽ ghé qua. Bọn trẻ lên một tuổi cũng bắt đầu tập đi. Lúc ấy, chúng sẽ chạy nhảy khắp nhà, chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn bây giờ nhiều."

Khi Tô Thi Hàm nhắc đến những vấn vẽ này, cô đã có thể hình dung về khung cảnh lúc đó trong đầu. Gương mặt cô tràn đầy mong đợi.

Tân Lãng cũng rất mong chờ, đối với hắn mà n‹ sự trưởng thành của các con cũng là trải nghiệm lăn đầu tiên của họ. Là người mới làm cha mẹ, mỗi khoảnh khắc của các con đều đáng để mong đợi!

"Đến lúc đó bọn nhỏ chắc vẫn chưa ăn được bánh gato đâu nhỉ? Nếu không được ăn bánh, chắc bọn trẻ lại khóc toáng vì không được ăn như hôm nay mất thôi” Tô Thi Hàm nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, không thể nhịn được cười.

Tần Lãng ở bên cạnh nói: "Không đâu

"Khi các con tổ chức sinh nhật, anh sẽ tự tay làm một chiếc bánh cho chúng, sử dụng những nguyên liệu mà chúng có thể ăn được. Hôm đó sẽ không như hôm nay, chúng vẫn có thể ăn thêm một chút nữa nha."

Nghe xong, Tô Thi Hàm nhìn Tần Lãng, ngoắc ngoắc ngón tay cái nói: "Tần Lãng! Anh thật tuyệt vời.

Anh là người cha tuyệt vời của bọn trẻ!
 
Chương 504: C504: Gia đình vương thế duy đến nhà tân lãng


Vạn Kiều Anh: "Khi tôi nhìn thấy ba đứa trẻ sinh ba của cô hôm đó, tôi vừa hạnh phúc vừa buồn. Thế Duy và tôi đã nghe nói về khả năng của Tân đại sư. Thực tế, chúng tôi đã thử nhiều phương pháp tương tự trong những năm gần đây. Tìm qua nhất nhiều vị cao tăng, nhưng vẫn không có tác dụng. Tuy nhiên, về năng lực của Tân đại sư, chúng tôi chưa được lĩnh giáo, cho nên tôi nghĩ..."

Vạn Kiều Anh: "Gô Tân, những lời này tôi không thể giải thích rõ ràng với Tân đại sư được. Tôi muốn nhờ cô truyền đạt giúp, chỉ cần tôi và Thế Duy có được đứa con thuộc về chúng tôi, giá cả không thành vấn đề."

Vương Thế Duy hiện được coi là một người thành đạt, với khối tài sản ròng gần 1 tỷ nhân dân tệ.Nhưng vợ chồng ông ta lại chưa từng có con. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng vô nghĩa. Đời này tiền tiêu không hết cũng không có người thừa kế tài sản.

Cho nên lần này Vạn Kiều Anh và Vương Thế Duy đã nghĩ tới, chỉ cần có thể mang thai một đứa trẻ, cho dù Tăn Lãng muốn mấy trăm triệu, bọn họ cũng sẵn sàng trả.

Tô Thi Hàm đọc tin và trả lời: "Bà Vương, tôi hiểu cảm giác của bà. Nhưng tôi không thể hứa với bà điều gì về vấn đề này. Chồng tôi tuy có một số thành tựu về Phong Thủy, nhưng tôi không chắc về việc giúp đỡ hiếm muộn. Tôi cũng không chắc có cách nào hay khôn.

Vương Kiều Anh: "Tôi hiểu, cô Tân. Cô không cần phải cảm thấy áp lực. Thực ra, tôi và Thế Duy cũng muốn thử. Tân đại sư là người giỏi nhất mà chúng tôi từng gặp, chúng tôi thực sự tuyệt vọng rồi mới phải tìm cách này... Cầu xin cô và thầy Tân giúp đỡ, còn về kết quả thế nào, vẫn phụ thuộc vào ý trời. Việc này chúng tôi hiểu rõ, cô cứ yên tâm. "

Nhìn thấy sự chân thành của bà ấy, Tô Thi Hàm đáp: "Được, tôi sẽ hỏi Tân Lãng, sau đó sẽ trả lời bà."


Cô ra phòng khách, gọi Tăn Lãng vào phòng, kể cho hắn nghe chuyện về Vạn Kiều Anh và Vương Thế Duy.

Tân Lãng không ngờ Vương Thế Duy lại gặp phải phiền phức như vậy, nghĩ một chút và nói: "Là một người thành công, theo đuổi lớn nhất lúc này chính là có người thừa kế, điều này hẳn có thể hiểu được”

"Hai người đã kiểm tra sức khỏe đều không có vấn đề gì nên có thể mang thai. Cụ thể là mặt nào phát sinh vấn đề, đến lúc đó anh có thể xem xét”

Tô Thi Hàm nói: "Vậy em có thể trả lời cô ấy không? Em nghĩ bà Vương rất thích trẻ con. Hôm đó nhìn thấy ba đứa nhà chúng ta, mắt bà ấy đỏ hoe vì kích động. Hôm nay bà ấy nói những lời này với sự chân thành. Em tin rằng họ thực sự muốn có con."

Tần Lãng nhìn vợ cười nói: "Em đã nói như vậy, anh đương nhiên phải đồng ý tồi. Em có thể trả lời cho bà ấy. Bảo bà ấy và Vương Thế Duy có thời gian thì qua đây một chuyến. Anh sẽ xem giúp họ”

Tô Thi Hàm gật đầu và quay lại trả lời Vạn Kiều Anh.

Sau khi Vạn Kiều Anh gửi tin đi, bà thật sự rất căng thẳng. Bà biết Tân Lãng rất có thực lực, nhưng lại không biết Tân Lãng có thể giúp bọn họ chuyện này được hay không.

Vương Thế Duy nhìn vẻ mặt lo lắng của vợ, trấn an nói: "Bà xã, em đừng loi Tân đại sư rất tốt. Chỉ cần cậu ấy giúp được chúng ta, chúng ta vẫn còn có hy vọng."

Vạn Kiều Anh gật đầu. Chuông điện thoại vang lên, bà lập tức căm lên xem.

Nhìn thấy câu trả lời của Tô Thi Hàm, Vạn Kiều Anh ôm Vương Thế Duy một cách đầy phấn khích.

“Tốt quá rồi! Thế Duy, Tân đại sư hứa sẽ giúp chúng ta xem!"

Vương Thế Duy cũng rất phấn khích. Mắt của hai vợ chồng đều đã đỏ hoe.


Vạn Kiều Anh nắm chặt điện thoại của mình trong tay và nói: "Thế Duy, có thể mang thai hay không chỉ trông vào lần này thôi! Chúng ta đã cố gắng trong nhiều năm, em thực sự muốn có một đứa con. Em biết, anh cũng vậy..."

Vương Thế Duy vỗ nhẹ vào lưng cô, nói: "Ừm, anh hiểu! Tần đại sư đã đồng ý thì chúng ta đã có hy vọng”

Vạn Kiều Anh lau nước mắt nói: "Thầy Tần bảo chúng ta tìm thời gian rảnh qua đó. Thế Duy, ngày mai chúng ta đi có được không?”

Vương Thế Duy cười nói: "Chuyện này em hỏi anh cũng không được. Đương nhiên, anh hi vọng đi ngay bây giờ, nhưng chúng ta còn phải xem thời gian của Tân đại sư nữa. Em hỏi cô Tân khi nào chúng ta qua thì tiện."

Vạn Kiều Anh gật đầu, lập tức hỏi Tô Thi Hàm ngày mai có được không. Tô Thi Hàm biết Tân Lãng sáng mai sẽ không có lớp, cho nên cô bảo bọn họ sáng mai qua.

Biết rằng ngày mai có thể đi, Vạn Kiều Anh và Vương Thế Duy vui mừng không ngủ được. Hôm sau, mới sáng sớm họ đã kêu người chuẩn bị quà, hai người cùng nhau đến nhà Tần Lãng.

Đây là lần đầu tiên Vương Thế Duy và Vạn Kiều Anh đến nhà Tân Lãng. Họ đã sớm chuẩn bị rất nhiều quà, bao gồm yến sào A Giao và các sản phẩm chăm sóc da cho Tô Thi Hàm, trà và rượu cho Tần Lãng.

Đồ họ mang đến cho các bé đều là quần áo, giày dép, ô tô đồ chơi và đồ chơi của các thương hiệu nổi tiếng. Để kín hơn một nửa phòng khách.


Tân Lãng và Tô Thi Hàm khi nhìn thấy những món đồ này, có chút đau đầu.

“Bà Vương, bà khách khí quá rồi” Tô Thi Hàm vừa nói vừa bảo các bảo mẫu thu dọn đống đồ.

Rất nhiều thứ, rõ ràng không tiện để chúng trong nhà. Hơn nữa, còn một số xe đồ chơi cỡ lớn mà bọn trẻ chưa thể dùng. Bọn trẻ có thể phải đến một hai tuổi mới sử dụng được.

Tô Thi Hàm tạm thời đặt những món quà này ở tầng dưới, để giải phóng không gian cho phòng khách.

Vạn Kiều Anh nghe lời Tô Thi Hàm và nói: "Bà Tăn, chúng tôi không biết phải mua gì. Nên thấy thích cái gì thì chúng tôi chọn luôn. Một số món em bé bây giờ còn quá nhỏ không chơi được nhưng không sao, sau này có thể sử dụng. "

Khi bà ấy nói những lời này, đôi mắt cứ nhìn theo ba đứa trẻ, ánh mắt không giấu được niềm yêu thích và sự mong đợi.

Nếu họ cũng có được một đứa con như thế này tốt biết mấy. Lúc ấy, gia đình họ mới có hạnh phúc trọn vẹn.
 
Chương 512: C512: Chờ mong sinh nhật 1 tuổi của các con


"Tiếc là bọn trẻ ngủ rồi, không nghe thấy câu này Nếu biết ngày sinh nhật chúng có thể thoải mái ăn bánh, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.”

'Vì anh phụ trách làm bánh cho con, vậy thì em sẽ phụ trách trang trí nhà cửa nha!"

Tô Thi Hàm bắt đầu lập kế hoạch.

"Sinh nhật một tuổi của các con, chúng ta chắc vẫn còn sống ở đây. Tuy nhà không to bằng nhà mới nhưng chắc cũng đủ không gian tổ chức rồi. Hơn nữa còn có hai căn phòng ở tầng trên và tăng dưới.”

"Ngày sinh nhật, em sẽ dọn toàn bộ phòng khách, dọn mọi thứ trên nhà xuống căn phòng ở tầng dưới, để chuẩn bị thảm cho các con chơi trong phòng khách Lúc đó không cần hàng rào nữa, ba đứa nhỏ có lẽ đều biết đi rồi. "

"Phòng khách không căn đặt sô pha, người lớn có thể đi dép trong nhà và ngồi chơi với mấy đứa bé trên thảm."

"Em sẽ trang trí cho ngôi nhà thật đẹp, thổi một số bóng bay rồi treo chúng trên trần nhà, còn dán một số đồ trang trí đây màu sắc lên tường. Em còn chuẩn bị thêm nhiều đồ chơi mới cho các con. Lúc đó chúng nhất định có nhiều bạn bè, bọn chúng sẽ chơi với nhau ngay trong phòng khách.”

"Đồ ăn cũng không thể thiếu, nhưng mà phần này chỉ có thể để cho anh chuẩn bị."

"Đúng rồi, khi các bé được một tuổi, chúng ta cũng tổ chức cho chúng vài trò chơi!"

“Không biết lúc ấy, bọn trẻ sẽ có cảm nhận gì nhỉ."


"Chỉ nghĩ thôi mà em đã tưởng tượng ra sinh nhật đầu tiên của ba đứa, nhất định sẽ rất náo nhiệt, vì có nhiều hoạt động và trò chơi!"

"Ôi,em không thể chờ được nữa rồi."

Tần Lãng nghe Tô Thi Hàm lên kế hoạch, trên mặt nở nụ cười ôn nhu.

Mặc dù, còn bốn tháng nữa mới đến sinh nhật một tuổi của bọn trẻ, nhưng khi nghe thấy kế hoạch của Tô Thi Hàm, Tần Lãng đã phần nào tưởng tượng ra khung cảnh của ngày hôm đó trong đầu.

“Còn phải chuẩn bị quà cho các con nữa nha!"

Nhắc đến quà tặng, Tô Thi Hàm có chút do dự.

Cô đã nghĩ về nó rất nhiều, nhưng không tìm thấy thứ thích hợp.

Cô thường mua những thứ đồ chơi cho con, nhưng đồ làm quà sinh nhật thì không có ý tưởng nào. mới.

Mua quần áo? Hình như nhiều người cũng đã suy nghĩ, Lâm Tiêu chắc chắn sẽ tặng quần áo.

Cô ấy thích nhất là mua quần áo cho bọn trẻ.

Về khóa bình an, vòng tay vàng, vòng tay bạc,... ông bà nội ngoại, cô Tần Lãng cũng đã mua rồi, hiển nhiên không thích hợp làm quà sinh nhật.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Thi Hàm cảm thấy dù mua gì đi nữa, vẫn chưa đủ để bày tỏ sự chúc phúc dành cho các con.

“Tần Lãng! Anh nói xem, sinh nhật đầu tiên của con, tặng quà gì thì được đây? Anh có ý kiến không?"

Tần Lãng cười nói: "Anh đã nghĩ ra quà sinh nhật một tuổi cho các con rồi."

"Vậy ư? Sớm như vậy? Anh đã nghĩ trước rồi sao?" Tô Thi Hàm nghỉ ngờ hỏi.

Tần Lãng gật đầu: "Ừm, anh đã nghĩ qua rồi.”

“Là gì vậy?" Tô Thi Hàm tò mò hỏi.


Tân Lãng nói: "Anh chưa nói được. Còn bốn tháng nữa là đến sinh nhật con. Anh sẽ tặng chúng một món quà thật bất ngờ.”

Tô Thi Hàm bĩu môi nói: "Anh nói cho em đi, em cũng đâu có nói với các con đâu. Đến lúc đó các con vẫn sẽ rất ngạc nhiên mà. Em không biết tặng quà gì cho con cả, anh kể cho em tham khảo đi mà.”

“Vậy khi nào bắt đầu chuẩn bị quà anh sẽ nói với em.” Tần Lãng nói.

Thấy hẳn không nói gì, Tô Thi Hàm lườm yêu hẳn: “Thần bí vậy sao! Đến cả em cũng phải giữ bí mật như vậy."

Không, chỉ là bây giờ anh mới có kế hoạch sơ bộ. mà thôi. Anh chưa nghĩ đến cụ thể nó sẽ như thế nài

Tô Thi Hàm nghe xong bèn nói: "Được rồi! Vậy khi nào anh bắt đầu chuẩn bị, anh phải nói cho em đấy. Em có thể giúp anh lên ý tưởng, nhân tiện em cũng có thể giải quyết quà của bản thân!"

Hai người vừa cười vừa nói, rất nhanh đã về đến nhà. Ba đứa nhỏ có vẻ rất mệt, Tần Lãng và Tô Thi Hàm bế ba đứa nhỏ đất vào trong nôi của bọn chúng, bọn nhỏ còn ngủ rất ngon.

Tô Thi Hàm hôn lên má các con, nhẹ nhàng nói: “Huyện Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, hôm nay các con đã tròn tám tháng rồi đó nha."

Mặc dù đến tham dự tiệc sinh nhật của Điềm Điềm, nhưng đối với Tần Lãng và Tô Thi Hàm mà nói thì điều quan trọng nhất trong ngày hôm nay đó chính là ba đứa con nhỏ của họ đã được tám tháng tuổi.

Bắt đầu từ hôm nay, chúng sẽ bước sang một giai đoạn mới.

Trong nháy mắt, một tuần nữa trôi qua, đã đến ngày 23 Tô Thi Hàm đã dậy sớm bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Sáng mai, cả nhà sẽ lên đường đến Tam Á để nghỉ mát


Lần này, Tân Lãng và Tô Thi Hàm hỏi ba vị bảo mẫu có muốn đi cùng hay không, nhưng bởi vì lần này bọn họ sẽ đi khá lâu. Ở giữa còn có tết Nguyên Đán, con cháu sẽ về nhà nên ba dì bảo mẫu đều muốn ở nhà để đón Tết.

Nhóm dì bảo mẫu không đi được, Tần Lãng cùng Tô Thi Hàm cũng tỏ ra thông cảm cho họ.

Bên .vn và . com, . vn ăn cắp nhiều quá nên bên mình ra chậm lại hoặc ẩn bên đó sẽ không thấy được chương

Chỉ vào web bên mình mới có nhé! Hơn mấy chục chương trước

Các bạn vào mê truyện hot.vn hoặc truyen.azz.vn thì mới có bản full đầy đủ và hơn chục chương sớm nhất nhé.

“Tần Lãng, lần này chỉ có hai người chúng ta chăm bọn nhỏ. Đến Tam Á thì có cha mẹ, không cần phải lo lắng không có người chăm bọn nhỏ, chỉ là trên đường đến đó chúng ta có thể hơi vất vả một chút” Tô Thị Hàm nói.

Tần Lãng nói: "Thi Hàm! Không cần lo lắng. Lần này chúng ta đi bằng máy bay, ngày mai đưa các dì cùng đến sân bay. Đến lúc đó chúng ta trực tiếp lên máy bay, hai người chúng ta chăm bọn nhỏ sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Tô Thi Hàm vẫn có chút lo lắng: "Ba đứa nhỏ nhà chúng ta chưa bao giờ ngồi máy bay, cũng không biết đến lúc đó ba đứa có thích ứng được không. Chỉ có hai chúng ta chăm sóc cho bọn nhỏ, em sợ đến lúc đó sẽ bận đến luống cuống cả chân tay.”

“Về chuyện bọn nhỏ ngồi máy bay anh tìm hiểu rồi, không có vấn đề lớn gì đâu. Mà bọn nhỏ cũng đã hơn tám tháng, ngồi máy bay hoàn toàn không có vấn đề."

“Huống hồ ở sân bay còn có nhân viên công tác, trên máy bay cũng có tiếp viên, chúng ta lại còn ngồi ở khoang hạng nhất, không gian rộng rãi thì bọn nhỏ khẳng định sẽ không có vấn đề.” Tần Lãng nói. Tô Thi Hàm nghe vậy thì gật đầu, nói: "Được, vậy hai người chúng ta với bọn nhỏ cùng nhau ngồi máy bay vậy.”
 
Chương 512: C512: Chờ mong sinh nhật 1 tuổi của các con


"Tiếc là bọn trẻ ngủ rồi, không nghe thấy câu này Nếu biết ngày sinh nhật chúng có thể thoải mái ăn bánh, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.”

'Vì anh phụ trách làm bánh cho con, vậy thì em sẽ phụ trách trang trí nhà cửa nha!"

Tô Thi Hàm bắt đầu lập kế hoạch.

"Sinh nhật một tuổi của các con, chúng ta chắc vẫn còn sống ở đây. Tuy nhà không to bằng nhà mới nhưng chắc cũng đủ không gian tổ chức rồi. Hơn nữa còn có hai căn phòng ở tầng trên và tăng dưới.”

"Ngày sinh nhật, em sẽ dọn toàn bộ phòng khách, dọn mọi thứ trên nhà xuống căn phòng ở tầng dưới, để chuẩn bị thảm cho các con chơi trong phòng khách Lúc đó không cần hàng rào nữa, ba đứa nhỏ có lẽ đều biết đi rồi. "

"Phòng khách không căn đặt sô pha, người lớn có thể đi dép trong nhà và ngồi chơi với mấy đứa bé trên thảm."

"Em sẽ trang trí cho ngôi nhà thật đẹp, thổi một số bóng bay rồi treo chúng trên trần nhà, còn dán một số đồ trang trí đây màu sắc lên tường. Em còn chuẩn bị thêm nhiều đồ chơi mới cho các con. Lúc đó chúng nhất định có nhiều bạn bè, bọn chúng sẽ chơi với nhau ngay trong phòng khách.”

"Đồ ăn cũng không thể thiếu, nhưng mà phần này chỉ có thể để cho anh chuẩn bị."

"Đúng rồi, khi các bé được một tuổi, chúng ta cũng tổ chức cho chúng vài trò chơi!"

“Không biết lúc ấy, bọn trẻ sẽ có cảm nhận gì nhỉ."


"Chỉ nghĩ thôi mà em đã tưởng tượng ra sinh nhật đầu tiên của ba đứa, nhất định sẽ rất náo nhiệt, vì có nhiều hoạt động và trò chơi!"

"Ôi,em không thể chờ được nữa rồi."

Tần Lãng nghe Tô Thi Hàm lên kế hoạch, trên mặt nở nụ cười ôn nhu.

Mặc dù, còn bốn tháng nữa mới đến sinh nhật một tuổi của bọn trẻ, nhưng khi nghe thấy kế hoạch của Tô Thi Hàm, Tần Lãng đã phần nào tưởng tượng ra khung cảnh của ngày hôm đó trong đầu.

“Còn phải chuẩn bị quà cho các con nữa nha!"

Nhắc đến quà tặng, Tô Thi Hàm có chút do dự.

Cô đã nghĩ về nó rất nhiều, nhưng không tìm thấy thứ thích hợp.

Cô thường mua những thứ đồ chơi cho con, nhưng đồ làm quà sinh nhật thì không có ý tưởng nào. mới.

Mua quần áo? Hình như nhiều người cũng đã suy nghĩ, Lâm Tiêu chắc chắn sẽ tặng quần áo.

Cô ấy thích nhất là mua quần áo cho bọn trẻ.

Về khóa bình an, vòng tay vàng, vòng tay bạc,... ông bà nội ngoại, cô Tần Lãng cũng đã mua rồi, hiển nhiên không thích hợp làm quà sinh nhật.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Thi Hàm cảm thấy dù mua gì đi nữa, vẫn chưa đủ để bày tỏ sự chúc phúc dành cho các con.

“Tần Lãng! Anh nói xem, sinh nhật đầu tiên của con, tặng quà gì thì được đây? Anh có ý kiến không?"

Tần Lãng cười nói: "Anh đã nghĩ ra quà sinh nhật một tuổi cho các con rồi."

"Vậy ư? Sớm như vậy? Anh đã nghĩ trước rồi sao?" Tô Thi Hàm nghỉ ngờ hỏi.

Tần Lãng gật đầu: "Ừm, anh đã nghĩ qua rồi.”

“Là gì vậy?" Tô Thi Hàm tò mò hỏi.


Tân Lãng nói: "Anh chưa nói được. Còn bốn tháng nữa là đến sinh nhật con. Anh sẽ tặng chúng một món quà thật bất ngờ.”

Tô Thi Hàm bĩu môi nói: "Anh nói cho em đi, em cũng đâu có nói với các con đâu. Đến lúc đó các con vẫn sẽ rất ngạc nhiên mà. Em không biết tặng quà gì cho con cả, anh kể cho em tham khảo đi mà.”

“Vậy khi nào bắt đầu chuẩn bị quà anh sẽ nói với em.” Tần Lãng nói.

Thấy hẳn không nói gì, Tô Thi Hàm lườm yêu hẳn: “Thần bí vậy sao! Đến cả em cũng phải giữ bí mật như vậy."

Không, chỉ là bây giờ anh mới có kế hoạch sơ bộ. mà thôi. Anh chưa nghĩ đến cụ thể nó sẽ như thế nài

Tô Thi Hàm nghe xong bèn nói: "Được rồi! Vậy khi nào anh bắt đầu chuẩn bị, anh phải nói cho em đấy. Em có thể giúp anh lên ý tưởng, nhân tiện em cũng có thể giải quyết quà của bản thân!"

Hai người vừa cười vừa nói, rất nhanh đã về đến nhà. Ba đứa nhỏ có vẻ rất mệt, Tần Lãng và Tô Thi Hàm bế ba đứa nhỏ đất vào trong nôi của bọn chúng, bọn nhỏ còn ngủ rất ngon.

Tô Thi Hàm hôn lên má các con, nhẹ nhàng nói: “Huyện Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, hôm nay các con đã tròn tám tháng rồi đó nha."

Mặc dù đến tham dự tiệc sinh nhật của Điềm Điềm, nhưng đối với Tần Lãng và Tô Thi Hàm mà nói thì điều quan trọng nhất trong ngày hôm nay đó chính là ba đứa con nhỏ của họ đã được tám tháng tuổi.

Bắt đầu từ hôm nay, chúng sẽ bước sang một giai đoạn mới.

Trong nháy mắt, một tuần nữa trôi qua, đã đến ngày 23 Tô Thi Hàm đã dậy sớm bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Sáng mai, cả nhà sẽ lên đường đến Tam Á để nghỉ mát


Lần này, Tân Lãng và Tô Thi Hàm hỏi ba vị bảo mẫu có muốn đi cùng hay không, nhưng bởi vì lần này bọn họ sẽ đi khá lâu. Ở giữa còn có tết Nguyên Đán, con cháu sẽ về nhà nên ba dì bảo mẫu đều muốn ở nhà để đón Tết.

Nhóm dì bảo mẫu không đi được, Tần Lãng cùng Tô Thi Hàm cũng tỏ ra thông cảm cho họ.

Bên .vn và . com, . vn ăn cắp nhiều quá nên bên mình ra chậm lại hoặc ẩn bên đó sẽ không thấy được chương

Chỉ vào web bên mình mới có nhé! Hơn mấy chục chương trước

Các bạn vào mê truyện hot.vn hoặc truyen.azz.vn thì mới có bản full đầy đủ và hơn chục chương sớm nhất nhé.

“Tần Lãng, lần này chỉ có hai người chúng ta chăm bọn nhỏ. Đến Tam Á thì có cha mẹ, không cần phải lo lắng không có người chăm bọn nhỏ, chỉ là trên đường đến đó chúng ta có thể hơi vất vả một chút” Tô Thị Hàm nói.

Tần Lãng nói: "Thi Hàm! Không cần lo lắng. Lần này chúng ta đi bằng máy bay, ngày mai đưa các dì cùng đến sân bay. Đến lúc đó chúng ta trực tiếp lên máy bay, hai người chúng ta chăm bọn nhỏ sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Tô Thi Hàm vẫn có chút lo lắng: "Ba đứa nhỏ nhà chúng ta chưa bao giờ ngồi máy bay, cũng không biết đến lúc đó ba đứa có thích ứng được không. Chỉ có hai chúng ta chăm sóc cho bọn nhỏ, em sợ đến lúc đó sẽ bận đến luống cuống cả chân tay.”

“Về chuyện bọn nhỏ ngồi máy bay anh tìm hiểu rồi, không có vấn đề lớn gì đâu. Mà bọn nhỏ cũng đã hơn tám tháng, ngồi máy bay hoàn toàn không có vấn đề."

“Huống hồ ở sân bay còn có nhân viên công tác, trên máy bay cũng có tiếp viên, chúng ta lại còn ngồi ở khoang hạng nhất, không gian rộng rãi thì bọn nhỏ khẳng định sẽ không có vấn đề.” Tần Lãng nói. Tô Thi Hàm nghe vậy thì gật đầu, nói: "Được, vậy hai người chúng ta với bọn nhỏ cùng nhau ngồi máy bay vậy.”
 
Chương 505: C505: Tần lãng thể hiện kỹ năng đông y


Thu dọn quà tặng xong, Tô Thi Hàm nói bảo mẫu bế bọn trẻ vào phòng ngủ, cô cùng Tần Lãng tiếp đón vợ chồng Vương Thế Duy ở phòng khách.

Dù sao cũng là đến xem bệnh, có bọn trẻ ở đây, người lớn nói chuyện không tiện.

Tần Lãng hỏi tuổi của Vương Thế Duy và Vạn Kiều Anh.

'Vương Thế Duy nói:" Tần đại sư, tôi 38 tuổi còn vợ tôi 37 tuổi. Tuổi này chúng tôi sinh con thì có hơi lớn...”

Tần Lãng đáp: "Đã bỏ lỡ độ tuổi sinh nở đẹp nhất. Nhưng nói là quá lớn cũng không phải. Bây giờ đất nước đã mở cửa chính sách sinh hai con và sinh con thứ ba, nhiều người đều chọn sinh thêm con. Nhiều người bốn mươi tuổi vẫn sinh con, tuổi của hai người vẫn còn hy vọng. "

Vương Thế Duy nghe vậy lập tức hưng phấn nói: “Tần đại sư, nếu như cậu nói như vậy thì tôi tự tin hơn nhiều rồi đó."

Tần Lãng nói: "Tôi nói cũng vô dụng. Còn phải xem tình hình cụ thể của hai người như thế nào đã.”

Sau khi hẳn nói xong, Vương Thế Duy lập tức bảo Vạn Kiều Anh lấy kết quả kiểm tra sức khỏe của hai người bọn họ ra.

'Tần đại sư, đây là kết quả khám sức khỏe của vợ chồng tôi năm nay. Trong đó, có một bản kiểm tra đặc biệt về khả năng sinh sản. Nó được làm vào tháng 10 năm nay, cách đây không lâu. Số liệu chắc có thể dùng được chứ.”


Tần Lãng cầm lên báo cáo đọc qua, nói:"Hai người đều không sao."

'Vương Thế Duy gật đầu nói: "Đúng vậy! Tân đại sử, nói thật là vợ chồng chúng tôi cũng rất khó hiểu về chuyện này. Cơ thể của chúng tôi không có vấn đề gì. Nhiều năm nay, chúng tôi đã đi kiểm tra ở các bệnh viện lớn cả trong và ngoài nước, không có kiểm tra ra bất kỳ vấn đề gì."

"Nhưng tôi không biết tại sao, chúng tôi không thể mang thai."

"Cách đây vài năm, vợ chồng tôi cũng đã đi bệnh viện làm thử phương pháp thụ tỉnh ống nghiệm, nhưng hai lần đều không thành công. Vấn đề nằm ở đâu? Bệnh viện lại không thế trả lời rõ ràng."

Tần Lãng để báo cáo xuống, nói: "Chỉ cần không phải là vấn đề sức khỏe, thì vẫn có biện pháp giải quyết."

Vương Thế Duy bảo vợ lấy ra hai mảnh giấy nữa và đưa cho Tân Lãng: "Tân đại sư, đây là ngày sinh của vợ chồng tôi. Không biết cậu cần xem gì, nếu cậu cần cái khác thì cậu cứ nói. Tôi sẽ chuẩn bị.

Tần Lãng mỉm cười, đẩy lại hai trang sinh thần bắt tự, nói: "Ông Vương, Phong Thủy chỉ là kiến thức phụ trợ, chúng ta vẫn phải tin tưởng phương pháp khoa học."

"Tôi không cần đọc sinh thần bát tự của hai người. Nếu ngày sinh thật sự không hợp, thì với việc. hơn mười năm không có con. Mối quan hệ của hai người sao thể vẫn tốt như vậy được."

Vương Thế Duy sửng sốt một chút, nghỉ ngờ hỏi: "Tần đại sư, nếu không xem bát tự, cậu muốn gặp chúng tôi làm gì?"

Phong thủy không phải xem về bát tự sao?

Tần Lãng nói: "Hai người các ngươi đưa tay ra, tôi bắt mạch.”

“Kiểm tra bằng Tây y thật sự không có vấn đề gì, nhưng nhiều năm không có con, chắc chắn phải có nguyên nhân khác. Tôi giúp hai người tìm ra nguyên nhân."

Vương Thế Duy và Vạn Kiều Anh kinh ngạc nhìn Tần Lãng.

“Tần đại sư, cậu còn biết bắt mạch xem bệnh sao?“ Vương Thế Duy hỏi

Tần Lãng đáp: "Lúc vợ tôi sinh con, có gặp một số vấn đề nhỏ, cho nên tôi tự mình học một chút. Cái khác không nói, về phương diện này hắn là không có vấn đề gì."


Vương Thế Duy kinh ngạc.

Hắn biết Tần Lãng giỏi nhiều thứ, chắng hạn như. điêu khắc, phong thủy, giám định đồ cổ và chế tạo đầu gội đầu, nhưng không ngờ rắng hẳn còn có thể biết cả đông y!

'Vương Thế Duy duỗi tay ra, Tần Lãng bắt mạch, sau đó bảo Vạn Kiều Anh cũng duỗi tay ra.

Sau khi kiểm tra cơ thể của hai người, Tân Lãng nói: "Vấn đề của người đều là vấn đề nhỏ.”

“Ông Vương, tổn thương bên trong của anh tương đối nghiêm trọng. Chắc là do làm việc quá sức trong nhiều năm, dẫn đến chất lượng tỉnh trùng không cao.”

"Vấn đề ở phía bà Vương không quá lớn. Vấn đề chính là nội mạc tử cung mỏng. Thường xuyên kinh nguyệt không đều nên phôi thai không dễ làm tổ được ở trong tử cung.”

"Đây là vấn đề thường gặp, nhưng khi kết hợp với nhau, nó sẽ làm tăng khó khăn trong việc thụ thai.”

Sau khi nghe Tân Lãng nói, vẻ mặt của Vương Thế Duy và Vạn Kiều Linh hoàn toàn thay đổi

Vương Thế Duy nhìn Tần Lãng bằng ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục.

"Tần đại sư, cậu thật sự rất giỏi! Cậu tự học Đông y sao? Chỉ qua bắt mạch lại có thể biết rằng vấn đề sức khỏe của tôi là do làm việc quá sức trong nhiều năm!"

"Quả thực, những năm đầu khởi nghiệp, tôi thực sự đã bán mạng làm việc. Tôi mệt mỏi đến mức đi tiểu ra máu nhiều lần. Những năm gần đây, tôi bắt đầu chú ý đến việc giữ gìn sức khỏe. Vì báo cáo kiểm tra sức. khỏe bình thường, cậu không nói với tôi, tôi cũng không nhớ ra. "


Tần Lãng nói: "Ông quên, nhưng thân thể còn ghi nhớ. Tình hình sức khỏe lúc đó sẽ phản chiếu vào cuộc sống hiện tại, cho dù bất đầu duy tì sức khỏe, nhưng một số tổn thương trước đây vẫn sẽ khó có thể bù lại được."

“Tần đại sư, vậy chúng tôi cần phải giải quyết tình hình này như thế nào? Uống thuốc điều dưỡng cơ thể có được không?"

“Nói thật, hai chúng tôi cũng đã từng khám qua đông y. Uống thuốc cũng đã lâu, nhưng chưa có hiệu quả.

Tần Lãng nói: "Hai người trước đây uống thuốc bổ, điều tiết cơ thể để chuẩn bị mang thai đúng không?

Vạn Kiều Anh gật đầu, "Đúng vậy, là những loại thuốc Đông y giúp dễ thụ thai."

Tần Lãng nói: "Đó là thuốc không đúng bệnh. Tôi cho hai người đơn thuốc, chủ yếu là điều hòa các vấn đề cơ thể hao tổn. Chỉ căn cơ thể điều hòa tốt lên, tự nhiên sẽ mang thai thôi."

Nói xong, Tân Lãng lấy giấy bút ra, bắt đầu kê đơn thuốc. Vương Thế Duy và Vạn Kiều Linh vui mừng đến mức nắm chặt tay nhau, ánh mắt mong chờ nhìn theo nét bút của Tần Lãng.

Tần Lãng viết xong hai đơn thuốc, đưa cho mỗi người một bản.

"Dựa theo đơn này ra hiệu thuốc bốc, hai người mỗi ngày dùng một liều, chu kỳ sử dụng là một tháng rưỡi. "
 
Chương 513: C513: Khả hinh kích động đứng dậy đi


“Đúng rồi, Tần Lãng. Cha mẹ bên kia anh mua vé chưa? Em còn chưa hỏi cha mẹ em nữa.”

“Chưa, hai hôm trước anh nhìn vé máy bay còn nhiều, cha mẹ ở nhà máy bận rộn đi sớm về muộn, anh chưa tìm được thời gian để hỏi. Giờ anh sẽ gọi cho cha mẹ để đặt vé máy bay.”

“Em cũng hỏi cha mẹ một chút, nếu chưa đặt vé thì bảo họ để anh bên này đặt luôn một thể. Tìm chuyến không chênh lệch thời gian với nhau nhiều, để chúng ta cùng nhau tụ họp ở sân bay, rồi cũng nhau đến khách sạn." Tần Lãng suy nghĩ một chút rồi nói.

Tô Thi Hàm gật đầu, tiếp đó cầm điện thoại gửi Wechat cho Phương Nhã Nhàn.

Tần Lãng bên này cũng gọi cho cha mẹ, ông Tần rất nhanh trả lời. Sau khi Tăn Lãng đặt xong về máy bay, lại gọi điện cho Lý Nguyên Phát, bảo cậu ta sắp xếp xe ngày mai đi đón ông bà Tần.

Hai người đã lớn tuổi, mặc dù trước đây đã từng ngồi máy bay. Nhưng hiện tại sân bay có nhiều thứ thay đổi, nhiều thứ thay thế bằng công nghệ, sợ bọn họ không hiểu rõ.

Lý Nguyên Phát sau khi nghe lời của Tần Lãng nói, lập tức cam hứa hẹn ngày mai nhất định đích thân đưa ông bà Tần đến sân bay, nhìn bọn họ qua cửa an ninh an toàn rồi mới rời đi.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tần Lãng hỏi tình hình bên Tô Thi Hàm.

Tô Thi Hàm đang cúi đầu xem điện thoại, Tần Lãng hỏi: “Thi Hàm, cha mẹ bên kia nói thế nào? Bọn họ đặt trước vé rồi à?”


Tô Thi Hàm lắc đầu, nghỉ ngờ cau mày nói: “Không biết, mẹ em không biết đang làm gì nửa ngày rồi không trả lời Wechat của em."

Phương Nhã Nhàn phần lớn thời gian đều ở nhà, điện thoại gần như không rời tay. Mỗi lần Tô Thi Hàm nhần cho bà, thì bà sẽ trả lời ngay.

Nhưng hôm nay Phương Nhã Nhàn thế mà mãi không thấy trả lời.

Tô Thi Hàm gọi điện thoại qua, phát hiện điện thoại của mẹ đang ở tình trạng tắt máy.

“Có lẽ đang có việc bận, chúng ta chờ một lát rồi gọi lại.” Tần Lãng khoác vai cô nói.

Tô Thi Hàm gật đầu, trở lại bên giường tiếp tục sắp xếp đồ đạc cho bọn nhỏ.

Mấy phút sau, bên ngoài đột nhiên có tiếng cửa mở.

- Tô Thi Hàm củng Tần Lãng từ bên trong phòng đi ra, vừa đi đến cửa thì nghe thấy âm thanh kích động.

“Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, ông bà ngoại đến thăm các cháu nè!"

"Ai ôi! Thật nhớ các cháu đáng yêu của bà nha!”

Giọng nói của Phương Nhã Nhàn cùng tiếng kích động của bọn nhỏ hòa vào nhau, Tô Thi Hàm không nhịn được vui vẻ.

Nhìn thấy hai người trong phòng khách, Tô Thi Hàm ngạc nhiên hỏi: “Cha mẹt Hai người sao lại tới đây?"

Phương Nhã Nhàn một bên ôm cháu một bên trả lời: “Mẹ cùng cha con thương lượng với nhau, quyết định vẫn là đến Thượng Hải trước rồi cùng các con ngồi máy bay đến Tam Á”

“Hai người bọn con mang bọn nhỏ ngồi máy bay không tiện, đây là lần đầu tiên bọn nhỏ ngồi máy bay, mẹ cùng cha con đến giúp đỡ một chút. Đến lúc đó, bốn người lớn chúng ta mang ba đứa nhỏ, trên đường kháng định không có vấn đề.”


Tô Thi Hàm nghe lời mẹ nói, không nín được cười.

Lo lắng nho nhỏ trong lòng cũng vì vậy mà biến mất triệt để.

Cha mẹ cùng bọn họ từ Thượng Hải xuất phát đi Tam Á, bốn người trên đường chăm sóc cho ba đứa nhỏ, cho dù đến lúc đó bọn nhỏ không thích ứng hẳn cũng không xảy ra vấn đề.

Huyên Huyên Vũ Đồng cùng Khả Hinh đã hai tháng không gặp ông bà ngoại. Mặc dù mỗi ngày đều gọi video, nhưng cách màn hình cùng tận mắt nhìn thấy vẫn khác biệt rất lớn.

'Vừa nhìn thấy ông bà ngoại, ba đứa nhỏ hưng phấn vô cũng.

Huyên Huyên bò nhanh nhất, nhanh chóng bò đến bên rào chắn, được Phương Nhã Nhàn ôm lên.

Khả Hinh bên kia nhìn thấy, gấp đến độ gấp gáp gọi "bà, bà” liên tục, con bé trực tiếp vứt đồ chơi trong tay, muốn ngay lập tức đến bên cạnh bà ngoại.

Lúc này con bé bò rất nhanh nhưng có thể do kích động nên Khả Hinh trực tiếp đứng lên, lung lay chạy về phía trước hai bước, bởi vì không giữ được cân bằng, nên đã đập mặt xuống đất.

Trên mặt đất trải một lớp thảm mềm mại, con bé ngã xuống ngược lại không lo lẳng bị đau, nhưng hiển nhiên là bị hù sợ nên mặt ngơ ngác sững sờ.

Vừa vặn người lớn thấy Khả Hinh kích động đứng dậy đi vài bước, đây chính là lần đầu tiên con bé không mượn ngoại lực để đứng lên, tự mình đi vài bước. Đối với Tần Lãng cùng Tô Thi Hàm với ông bà ngoại, thì đây quả thật là giây phút thật trân quý.

Mấy người lớn biếu lộ kích động vô cùng, nhìn thấy con bé không cẩn thận ngã sấp xuống, Phương Nhã Nhàn vội vàng đến ôm con bé dậy, mấy dì bảo mẫu bên cạnh cũng tranh thủ vây quanh.


Nhìn thấy nhiều người đều hướng về phía mình, Khả Hinh cuối cùng khóc oa oa. Nước mắt rơi phân nửa là do bị dọa sợ, còn bị đau do ngã thì không nhiều.

An ủi Khả Hinh xong, Phương Nhã Nhàn kích động nhìn con gái:"Thi Hàm, bọn nhỏ có phải bắt đầu học đi rồi không?”

Tô Thi Hàm nói: “Còn chưa đâu ạ. Con cùng Tần Lãng chưa hướng dẫn nhiều, bọn nhỏ hiện tại còn nhỏ xương vẫn đang phát triển, bọn con không muốn bọn nhỏ bị áp lực quá.”

“Đây là lần đầu tiên Khả Hinh không dựa vào hàng rào để tự đi vài bước, con củng Tần Lãng cũng cảm thấy kinh hi."

Phương Nhã Nhàn nở nụ cười, nhìn cháu gái trong lòng: “Nói như vậy, Khả Hinh của chúng ta là người đầu tiên đi được đó nha, Khả Hinh nhỏ nhất của chúng ta thế mà vượt trước anh trai cùng chị gái rồi"

Tình huống Khả Hinh kích động mà đi được hai bước đối với người lớn mà nói là vô cùng đáng quý.

'Tô Thi Hàm nói: “Mặc dù con cùng Tân Lãng không có dạy bọn nhỏ cách đi. Nhưng ba đứa nhỏ gần đây rất thích dựa vào rào chẩn cùng đô dùng trong nhà để đỡ mình đứng đậy. Con đoán, bọn nhỏ chắc là rất nhanh có thể tự đi được”

Tô Vĩnh Thẳng vui vẻ hớn hở nói: “Ba đứa nhỏ nhà chúng ta rất thông minh! Huyên Huyên hơn năm tháng đã có thể mở miệng gọi cha, Khả Hinh Là đứa nói chậm nhất, thế nhưng cũng học được cách gọi cha mẹ trước sáu tháng đó nha."
 
Chương 513: C513: Khả hinh kích động đứng dậy đi


“Đúng rồi, Tần Lãng. Cha mẹ bên kia anh mua vé chưa? Em còn chưa hỏi cha mẹ em nữa.”

“Chưa, hai hôm trước anh nhìn vé máy bay còn nhiều, cha mẹ ở nhà máy bận rộn đi sớm về muộn, anh chưa tìm được thời gian để hỏi. Giờ anh sẽ gọi cho cha mẹ để đặt vé máy bay.”

“Em cũng hỏi cha mẹ một chút, nếu chưa đặt vé thì bảo họ để anh bên này đặt luôn một thể. Tìm chuyến không chênh lệch thời gian với nhau nhiều, để chúng ta cùng nhau tụ họp ở sân bay, rồi cũng nhau đến khách sạn." Tần Lãng suy nghĩ một chút rồi nói.

Tô Thi Hàm gật đầu, tiếp đó cầm điện thoại gửi Wechat cho Phương Nhã Nhàn.

Tần Lãng bên này cũng gọi cho cha mẹ, ông Tần rất nhanh trả lời. Sau khi Tăn Lãng đặt xong về máy bay, lại gọi điện cho Lý Nguyên Phát, bảo cậu ta sắp xếp xe ngày mai đi đón ông bà Tần.

Hai người đã lớn tuổi, mặc dù trước đây đã từng ngồi máy bay. Nhưng hiện tại sân bay có nhiều thứ thay đổi, nhiều thứ thay thế bằng công nghệ, sợ bọn họ không hiểu rõ.

Lý Nguyên Phát sau khi nghe lời của Tần Lãng nói, lập tức cam hứa hẹn ngày mai nhất định đích thân đưa ông bà Tần đến sân bay, nhìn bọn họ qua cửa an ninh an toàn rồi mới rời đi.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tần Lãng hỏi tình hình bên Tô Thi Hàm.

Tô Thi Hàm đang cúi đầu xem điện thoại, Tần Lãng hỏi: “Thi Hàm, cha mẹ bên kia nói thế nào? Bọn họ đặt trước vé rồi à?”


Tô Thi Hàm lắc đầu, nghỉ ngờ cau mày nói: “Không biết, mẹ em không biết đang làm gì nửa ngày rồi không trả lời Wechat của em."

Phương Nhã Nhàn phần lớn thời gian đều ở nhà, điện thoại gần như không rời tay. Mỗi lần Tô Thi Hàm nhần cho bà, thì bà sẽ trả lời ngay.

Nhưng hôm nay Phương Nhã Nhàn thế mà mãi không thấy trả lời.

Tô Thi Hàm gọi điện thoại qua, phát hiện điện thoại của mẹ đang ở tình trạng tắt máy.

“Có lẽ đang có việc bận, chúng ta chờ một lát rồi gọi lại.” Tần Lãng khoác vai cô nói.

Tô Thi Hàm gật đầu, trở lại bên giường tiếp tục sắp xếp đồ đạc cho bọn nhỏ.

Mấy phút sau, bên ngoài đột nhiên có tiếng cửa mở.

- Tô Thi Hàm củng Tần Lãng từ bên trong phòng đi ra, vừa đi đến cửa thì nghe thấy âm thanh kích động.

“Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, ông bà ngoại đến thăm các cháu nè!"

"Ai ôi! Thật nhớ các cháu đáng yêu của bà nha!”

Giọng nói của Phương Nhã Nhàn cùng tiếng kích động của bọn nhỏ hòa vào nhau, Tô Thi Hàm không nhịn được vui vẻ.

Nhìn thấy hai người trong phòng khách, Tô Thi Hàm ngạc nhiên hỏi: “Cha mẹt Hai người sao lại tới đây?"

Phương Nhã Nhàn một bên ôm cháu một bên trả lời: “Mẹ cùng cha con thương lượng với nhau, quyết định vẫn là đến Thượng Hải trước rồi cùng các con ngồi máy bay đến Tam Á”

“Hai người bọn con mang bọn nhỏ ngồi máy bay không tiện, đây là lần đầu tiên bọn nhỏ ngồi máy bay, mẹ cùng cha con đến giúp đỡ một chút. Đến lúc đó, bốn người lớn chúng ta mang ba đứa nhỏ, trên đường kháng định không có vấn đề.”


Tô Thi Hàm nghe lời mẹ nói, không nín được cười.

Lo lắng nho nhỏ trong lòng cũng vì vậy mà biến mất triệt để.

Cha mẹ cùng bọn họ từ Thượng Hải xuất phát đi Tam Á, bốn người trên đường chăm sóc cho ba đứa nhỏ, cho dù đến lúc đó bọn nhỏ không thích ứng hẳn cũng không xảy ra vấn đề.

Huyên Huyên Vũ Đồng cùng Khả Hinh đã hai tháng không gặp ông bà ngoại. Mặc dù mỗi ngày đều gọi video, nhưng cách màn hình cùng tận mắt nhìn thấy vẫn khác biệt rất lớn.

'Vừa nhìn thấy ông bà ngoại, ba đứa nhỏ hưng phấn vô cũng.

Huyên Huyên bò nhanh nhất, nhanh chóng bò đến bên rào chắn, được Phương Nhã Nhàn ôm lên.

Khả Hinh bên kia nhìn thấy, gấp đến độ gấp gáp gọi "bà, bà” liên tục, con bé trực tiếp vứt đồ chơi trong tay, muốn ngay lập tức đến bên cạnh bà ngoại.

Lúc này con bé bò rất nhanh nhưng có thể do kích động nên Khả Hinh trực tiếp đứng lên, lung lay chạy về phía trước hai bước, bởi vì không giữ được cân bằng, nên đã đập mặt xuống đất.

Trên mặt đất trải một lớp thảm mềm mại, con bé ngã xuống ngược lại không lo lẳng bị đau, nhưng hiển nhiên là bị hù sợ nên mặt ngơ ngác sững sờ.

Vừa vặn người lớn thấy Khả Hinh kích động đứng dậy đi vài bước, đây chính là lần đầu tiên con bé không mượn ngoại lực để đứng lên, tự mình đi vài bước. Đối với Tần Lãng cùng Tô Thi Hàm với ông bà ngoại, thì đây quả thật là giây phút thật trân quý.

Mấy người lớn biếu lộ kích động vô cùng, nhìn thấy con bé không cẩn thận ngã sấp xuống, Phương Nhã Nhàn vội vàng đến ôm con bé dậy, mấy dì bảo mẫu bên cạnh cũng tranh thủ vây quanh.


Nhìn thấy nhiều người đều hướng về phía mình, Khả Hinh cuối cùng khóc oa oa. Nước mắt rơi phân nửa là do bị dọa sợ, còn bị đau do ngã thì không nhiều.

An ủi Khả Hinh xong, Phương Nhã Nhàn kích động nhìn con gái:"Thi Hàm, bọn nhỏ có phải bắt đầu học đi rồi không?”

Tô Thi Hàm nói: “Còn chưa đâu ạ. Con cùng Tần Lãng chưa hướng dẫn nhiều, bọn nhỏ hiện tại còn nhỏ xương vẫn đang phát triển, bọn con không muốn bọn nhỏ bị áp lực quá.”

“Đây là lần đầu tiên Khả Hinh không dựa vào hàng rào để tự đi vài bước, con củng Tần Lãng cũng cảm thấy kinh hi."

Phương Nhã Nhàn nở nụ cười, nhìn cháu gái trong lòng: “Nói như vậy, Khả Hinh của chúng ta là người đầu tiên đi được đó nha, Khả Hinh nhỏ nhất của chúng ta thế mà vượt trước anh trai cùng chị gái rồi"

Tình huống Khả Hinh kích động mà đi được hai bước đối với người lớn mà nói là vô cùng đáng quý.

'Tô Thi Hàm nói: “Mặc dù con cùng Tân Lãng không có dạy bọn nhỏ cách đi. Nhưng ba đứa nhỏ gần đây rất thích dựa vào rào chẩn cùng đô dùng trong nhà để đỡ mình đứng đậy. Con đoán, bọn nhỏ chắc là rất nhanh có thể tự đi được”

Tô Vĩnh Thẳng vui vẻ hớn hở nói: “Ba đứa nhỏ nhà chúng ta rất thông minh! Huyên Huyên hơn năm tháng đã có thể mở miệng gọi cha, Khả Hinh Là đứa nói chậm nhất, thế nhưng cũng học được cách gọi cha mẹ trước sáu tháng đó nha."
 
Chương 506: C506: Nhận được lời mời dự sinh nhật của hàng xóm


Vương Thế Duy và Vạn Kiều Anh kính cẩn nhận đơn thuốc.

"Tần đại sư, cảm ơn cậu rất nhiều! Không ngờ lại được cậu chỉ điểm trong lĩnh vực đông y. Tôi cảm thấy lần này vợ chồng tôi thực sự có hy vọng” Vương Thế Duy vốn là người đàn ông điềm tĩnh, cũng kích động đến đỏ hai mắt.

"Đừng gấp, tháng rưỡi này chỉ là để phục hồi cơ thể. Hai người cần phục hồi tình trạng hiện tại của cơ thể rồi mới có thể nghĩ đến việc chuẩn bị mang thai và sinh con."

"Thuốc đông y này cần châm cứu bổ trợ. Hôm nay tôi sẽ châm cứu cho hai người. Sau khi hai người uống thuốc bắc, qua đây tôi châm cứu cho một lần nữa. Nhân tiện, tôi giúp hai người kiểm tra thể trạng sau khi điều dưỡng.”

Cần châm cứu?

Châm cứu yêu cầu trình độ cao của trong đông y, Vương Thế Duy và Vạn Kiều Linh hoàn toàn không lo lắng về trình độ của Tần Lãng, bọn họ chỉ ngạc nhiên là Tần Lãng đến châm cứu cũng biết!

Hai người đi đến phòng bên cạnh, Tần Lãng bảo. bọn họ nằm trên giường, xắn quần cởi tất, châm kim vào lòng bàn chân và bắp chân.

Quá trình kéo dài chừng vài phút thì Tần Lãng thủ lại kim châm.


"Được rồi, hôm nay hai người có thể bắt đầu uống thuốc. Lặp lại đến khi hết chu kỳ bốn mươi lầm ngày."

"Còn nữa, lát nữa tôi sẽ viết một danh sách cho ông, trên đó một vài đồ trang trí nhỏ và hoa tươi. Ông mua về rồi đặt trong phòng. Những cái này là dựa theo nghiên cứu phong thủy." Tần Lãng nói.

'Vương Thế Duy nghe xong gật đầu cảm ơn, "Được! Tân đại sư, chúng tôi sẽ làm như lời cậu nói!"

“Tần đại sư, cậu sẵn lòng giúp đỡ. Vợ chồng tôi thực sự rất biết ơn cậu. Cậu cứ yên tâm, chỉ cần có thể mang thai một đứa trẻ, chúng tôi dù phải trả bao nhiêu cũng đều sẵn lòng! Bằng bất cứ thứ gì cậu muốn!

"Vợ chồng tôi cưới nhau hơn mười năm. Tôi đã làm việc chăm chỉ gần hết cuộc đời, giờ tôi không có suy nghĩ gì khác. Tôi chỉ muốn có một đứa con của riêng mình với vợ. Một gia đình hoàn chỉnh ở bên nhau."

Cho nên, ngay cả khi cậu yêu cầu tôi tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhiều năm, tôi sẵn sàng làm như vậy!"

Tần Lãng nghe xong của ông ấy, cười nói: "Chuyện báo đáp để sau, đợi đến khi vợ chồng ông có con đã."

Vương Thế Duy nói: "Tần đại sư đã nói như vậy, vậy thì tôi sẽ không khách sáo. Vợ tôi có thể mang thai, xin cậu đừng khách sáo với chúng tôi. Bất kể cậu muốn bao nhiêu, miễn là tôi có đều sẽ báo đáp hết.”

Vương Thế Duy và Vạn Kiều Anh rời khỏi nhà họ Tần, cả hai đều rất hạnh phúc.

Tô Thi Hàm tiễn bọn họ đi, trên mặt mang theo nụ cười trở lại, nói: "Tuyệt quá, Tần Lãng! Anh thật giỏi, không ngờ anh thực sự có thể có thể giúp bon họ giải quyết vấn đề lớn này!”

Tần Lãng nhìn dáng vẻ của vợ, cười nói: "Người khác có thể mang thai, sao em lại vui vẻ như vậy?"

Tô Thi Hàm nhướng mày và nói: "Em mừng cho. họ. Em thấy bà Vương thích trẻ con lắm. Anh đã giúp họ giải quyết vấn đề lớn này, chính là làm được một việc tuyệt vời!"

"Bản thân em cũng là một người mẹ. Em biết bọn trẻ đáng yêu như thế nào. Trở thành một người mẹ, là điều tự hào biết bao. Em hy vọng bà Vương có thể trải qua cảm giác này!"

"Tần Lãng nói: "Thi Hàm nhà mình thật tốt bụng, ông trời nhất định sẽ nghe được nguyện vọng của em, hai vợ chồng họ sẽ sớm có một đứa con.”


Nghe đến đây, Tô Thi Hàm cười vui vẻ.

Đương nhiên cô sẽ không đặt hy vọng vào ông trời, cô chỉ biết rắng nếu Tần Lãng nói như vậy, có nghĩa là nó nhất định sẽ thành công,

Bởi vì Tần Lãng không bao giờ thất hứa!

- -

Vào ngày 17 tháng 12, ba em bé cuối cùng cũng được tám tháng.

Ngày 17 hàng tháng, Tô Thi Hàm và Tần Lãng càng chú ý. Tuy không phải sinh nhật nhưng cũng là một ngày vô cùng đặc biệt của các bé.

Trước ngày 17 hàng tháng, Tô Thi Hàm và Tần Lãng sẽ chuẩn bị những sự kiện đặc biệt cho các con.

Tháng trước trước là lần đầu tiên ăn thịt. Tháng trước là lễ khai trai chính thức. Tháng này Tô Thi Hàm và Tần Lãng dự định cùng nhau đưa các bé đến bể bơi dành cho phụ huynh và trẻ nhỏ.

Trước đây, Tần Lãng xây một cái bể bơi nhỏ ở dưới lầu, bọn nhỏ mỗi lần chơi đùa đều rất vui vẻ. Nhưng gần đây thời tiết càng ngày càng lạnh, căn phòng này không có hệ thống máy sưởi. Trong phòng vẫn có chút lạnh, cho dù là bật điều hòa, cũng không thể đảm bảo rằng nước bể bơi luôn nóng.


Vậy là mấy ngày nay bọn trẻ không đi bơi. Tần Lãng vốn định cùng Tô Thi Hàm đưa bọn nhỏ đi bơi, nhưng kế hoạch bị thay đổi. Vào đêm ngày 16, Tô Thị Hàm đã nhận được lời mời tham gia tiệc sinh nhật của Lã Hồng Liên.

Khi các bé được 8 tháng thì đúng dịp sinh nhật của cô bé Điềm Điềm. Nhà họ mới chuyển đến khu này, không quen nhiều người. Lần trước, sau khi Điềm Điềm và bọn trẻ chơi chung, cô bé rất thích ba đứa bé. Lần khác lại tình cờ gặp trong khu chung cư. Nên bữa tiệc sinh nhật này, Lã Hồng Liên mời gia đình Tần Lãng.

Vì thế kế hoạch đi bơi bị hoãn lại, Tân Lãng quyết định đưa ba đứa và Tô Thi Hàm đi dự tiệc sinh nhật của Điềm Điềm. Mấy ngày nữa bọn họ sẽ đến Tam Á, lo gì không có cơ hội bơi?

Sáng ngày 17, khi ba đứa nhỏ còn đang ngủ, Tô Thi Hàm cũng đã dậy từ sớm. Tân Lãng ăn sáng trở về thì phát hiện cửa phòng làm việc mở, Tô Thi Hàm đang đứng bên trong nhìn xung quanh. . Đam Mỹ H Văn

“Thi Hàm, em đang làm gì vậy?" Tần Lãng từ phía sau đi tới, ôm eo vợ hỏi.

Tô Thi Hàm ngẩng đầu lên với nụ cười rạng rỡ trên môi, nói: "Em đang chọn một món quà cho Điềm Điềm!"

"Chọn quà ở đây sao? Xuống lầu tìm không phải sẽ thích hợp hơn sao? Đồ mà vợ chồng Vương Thế Duy mang đến mấy ngày trước con mình không dùng. Ví dụ như chiếc ô tô đồ chơi thích hợp hơn cho trẻ hai tuổi. Tặng cho Điềm Điềm được chứ? "Tần Lãng nói.

Tô Thi Hàm lắc đầu nói: "Món quà đó được, nhưng dù sao cũng phải mua bằng tiền, không có ý nghĩa bằng tự mình làm ra và mang tặng nha."
 
Chương 514: C514: Không cho hôn đâu


“Mà ba đứa học bò cũng rất sớm nha. Hiện tại được tám tháng, theo như ông cha ta có câu bảy ngồi tám bò. Nhưng xem tình hình bọn nhỏ nhà chúng ta thông minh hơn mấy đứa đồng trang lứa, nói không chừng có thể rất nhanh có thế học đi được rồi!"

“Đến lúc bọn nhỏ một tuổi là có thể chạy khắp nhà gọi người mọi người rồi nha, ha ha!"

Nghĩ đến cháu ngoại nhà mình thông minh ưu tú như vậy, Tô Vĩnh Thắng nhịn không được kiêu ngạo nở nụ cười.

Tần Lãng nhìn con trai cùng hai đứa con gái, trong lòng cũng tràn đầy tự hào.

Làm cha mẹ, ai cũng hy vọng con cái của mình có năng lực tốt nhất,

“Tô Vĩnh Thắng bỏ hành lý xuống, đi rửa tay rồi đi vào rào chắn bên trong ôm mấy đứa nhỏ đến trước mặt mình.

“Huyên Huyên Vũ Đồng Khả Hinh, ông ngoại đã hai tháng rồi không gặp mấy cháu, các cháu có nhớ ông ngoại không nào? Ông ngoại mỗi ngày đều nhớ các cháu đó nha!”

Nói xong, Tô Vĩnh Thắng lần lượt ôm bọn nhỏ, hôn vào má mỗi đứa mấy cái.


Huyên Huyên bị ông ngoại hôn hai cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nụ cười bỗng nhiên dừng lại. Đôi mắt đen nhánh to tròn nhìn ông ngoại, dáng vẻ có chút ủy khuất.

Nhưng Tô Vĩnh Thắng đang cao hứng nên không lưu ý đến điều này. Thả cháu trai xuống, lại ôm cháu gái lên, Vũ Đồng sau khi bị Tô Vĩnh Thắng hôn một cái, vừa muốn hôn thêm thì Vũ Đồng đã kêu nha nha, thân thể uốn éo đôi tay nhỏ đẩy ngực Tô Vĩnh Thắng ra.

Nhìn thấy Vũ Đồng giãy dụa, Tô Vĩnh Thắng có chút bất đắc dĩ, quay đầu đi hôn Khả Hinh. Khả Hinh phản ứng so với Vũ Đồng còn lợi hại hơn, sau khi bị Tô Vĩnh Thắng hôn một cái, con bé trực tiếp khóc oa oa, căn bản không cho Tô Vĩnh Thẳng có cơ hội tới gần con bé.

Tấm lòng tràn ngập mong chờ của Tô Vĩnh Thắng lập tức hụt hằng, nhìn cảnh này lông mày ông không khỏi nhíu lại.

Phương Nhã Nhàn không muốn nhìn bọn nhỏ khóc nên mau chóng ôm bọn nhỏ, còn trừng mất liếc Tô Vĩnh Thắng nói: “Lão Tô, ông làm cái gì vậy hả? Bọn nhỏ đang êm đẹp sao ông làm bọn nó khóc làm cái gi

Tô Vĩnh Thắng ủy khuất, khoát tay một cái nói: “Tôi có làm gì đâu chứ?”

“Tôi chỉ là muốn hôn bọn nhỏ một chút..”

Mọi người vội vàng trấn an bọn nhỏ, Tô Vĩnh Thắng bị đẩy ra phía sau.

Gương mặt ông đen thui, ánh mắt cẩn thận nhìn bọn nhỏ lòng có chút bị tổn thương

Chờ sau khi bọn nhỏ bình tĩnh lại, Tô Vĩnh Thắng nói với Phương Nhã Nhàn: “Tôi nghĩ chúng ta phải thường xuyên đến Thượng Hải mới được. Bà xem, mới có hơn hai tháng không gặp, bọn nhỏ đều đã quên chúng ta rồi!"

Sự chú ý của Phương Nhã Nhàn đều đặt trên người bọn nhỏ, nghe vậy hững hờ nói: “Làm sao có thể, ông không nhớ lúc vào cửa bọn nhỏ nhìn thấy chúng ta lập tức gọi ông bà hay sao, bọn nó nhớ rõ chúng ta nha."

“Vậy bà nói xem, bọn nhỏ làm sao không nguyện Ý để tôi hôn bọn nó? Lần trước lúc chúng ta đến Thượng Hải, bọn nhỏ rất thích tôi hôn, tôi mỗi lần hôn má bọn nhỏ đều cười. Giờ thì tốt rồi, tôi hôn một cái trực tiếp khóc luôn!"

Phương Nhã nhàn nói: “Tôi nào biết được chuyện gì xây ra? Ông xem tôi không phải cũng hôn bọn nhỏ sao? Bọn nó đều bình thường nha, còn chú động đưa mặt tới cùng tôi thân thiết nữa này."

Nghe xong lời này, Tô Vĩnh Thắng càng thêm phiền muộn.


Vợ ông hôn thì không có việc gì, đến lượt ông thì lại không được. Chẳng lẽ mấy đứa cháu ngoại không thích ông ngoại này sao?

Sớm biết như thế này thì ông nên gọi video nhiều cho bọn nhỏ. Nhắc đến chuyện này cũng thật là thiệt thòi, vợ ông mỗi ngày đều ở nhà lúc không có việc gì thì cùng bọn nhỏ gọi video. Ông ban ngày phải ở công ty, chỉ có buổi tối về mới gọi điện được cho bọn nhỏ.

Thế nhưng không phải tối nào Phương Nhã Nhàn cũng gọi video cho bọn nhỏ, cho nên tỉ lệ ông gọi video so với vợ ông thấp hơn.

Chẳng lẽ vì cái này nên bọn nhỏ không thích mình sao?

Tô Vĩnh Thắng cảm thấy thật là phiền.

Bị cháu ngoại bài xích, cái này sao có thể xử lý đây?

Tô Thi Hàm nhìn cha một mình cúi đầu ngồi ở bên kia, biết cha vì bọn nhỏ phản ứng như thế cảm thấy không vui, thế là đi tới nhìn cha nói: “Cha, vừa nấy bọn nhỏ không phải cố ý, bọn nhỏ nhận ra cha cùng mẹ mà. Vừa nãy bọn nhỏ thực là vui đến phát rõ đó nha”

Tô Vĩnh Thằng ngẩng đầu nhìn con gái, nói: “Thi Hàm, con không cần an ủi cha. Cha không sao, cha cũng không có tức giận với bọn nhỏ!"

Tô Thi Hàm nhìn mặt cha, trong đầu lóe lên ý nghĩ, nói: "Cha, cha sờ cằm của mình xem, con thấy hình như râu của cha mọc ra hơi dài đó, cha sờ xem có cảm giác bị đâm không”

“Bọn nhỏ chắc chắn không bài xích cha, có lẽ là lúc cha hôn bọn nhỏ, râu đâm vào nên bọn nhỏ mới có phản ứng thế này”


Nghe lời con gái nói, Tô Vĩnh Thẳng lập tức ngẩng đầu sờ cảm mình. Quả nhiên, cằm mọc không ít râu mới.

Loại cảm giác bị đâm này đối với người lớn không tính là gì, nhưng làn da con nít mềm mại, cảm xúc khẳng định rõ ràng hơn.

Phương Nhã Nhàn nhìn lại, nói: “Xú lão đầu, tôi đã bảo ông hôm nay muốn đến thăm con gái phải cạo râu đi, ông xem ông không cạo, lần này tốt rồi. Không cạo râu rồi quấn đến bọn nhỏ, khó tránh Khả Hinh khóc lên như vậy!”

Tô Vĩnh Thắng sờ cằm cười nói: "Tối qua tôi có cạo râu, không nghĩ đến sáng nay nó đã mọc, định bụng nghĩ tối nay cạo cũng không sao”

“Dao cạo râu của tôi bà để ở chỗ nào? Tôi đi cạo luôn bây giờ”

Biết bọn nhỏ không phải bài xích mình mà là do râu của ông đâm phải. Nội tâm Tô Vĩnh Thắng cực kỳ cao hứng, tranh thủ thời gian đi lấy dao cạo trong hành lý rồi vào nhà vệ sinh đem râu cạo sạch sẽ.

Sau khi cạo râu, ông còn đặc biệt dùng tay lên sờ xem xác định trên mặt không còn gì, mới lần nữa vào trong rào chắn với bọn nhỏ.

Có thể do vừa rồi nên bọn nhỏ cũng không dám để ông lại gần, Tô Thi Hàm cầm tay bọn nhỏ để bọn nhỏ xoa xoa cằm Tô Vĩnh Thắng.
 
Chương 514: C514: Không cho hôn đâu


“Mà ba đứa học bò cũng rất sớm nha. Hiện tại được tám tháng, theo như ông cha ta có câu bảy ngồi tám bò. Nhưng xem tình hình bọn nhỏ nhà chúng ta thông minh hơn mấy đứa đồng trang lứa, nói không chừng có thể rất nhanh có thế học đi được rồi!"

“Đến lúc bọn nhỏ một tuổi là có thể chạy khắp nhà gọi người mọi người rồi nha, ha ha!"

Nghĩ đến cháu ngoại nhà mình thông minh ưu tú như vậy, Tô Vĩnh Thắng nhịn không được kiêu ngạo nở nụ cười.

Tần Lãng nhìn con trai cùng hai đứa con gái, trong lòng cũng tràn đầy tự hào.

Làm cha mẹ, ai cũng hy vọng con cái của mình có năng lực tốt nhất,

“Tô Vĩnh Thắng bỏ hành lý xuống, đi rửa tay rồi đi vào rào chắn bên trong ôm mấy đứa nhỏ đến trước mặt mình.

“Huyên Huyên Vũ Đồng Khả Hinh, ông ngoại đã hai tháng rồi không gặp mấy cháu, các cháu có nhớ ông ngoại không nào? Ông ngoại mỗi ngày đều nhớ các cháu đó nha!”

Nói xong, Tô Vĩnh Thắng lần lượt ôm bọn nhỏ, hôn vào má mỗi đứa mấy cái.


Huyên Huyên bị ông ngoại hôn hai cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nụ cười bỗng nhiên dừng lại. Đôi mắt đen nhánh to tròn nhìn ông ngoại, dáng vẻ có chút ủy khuất.

Nhưng Tô Vĩnh Thắng đang cao hứng nên không lưu ý đến điều này. Thả cháu trai xuống, lại ôm cháu gái lên, Vũ Đồng sau khi bị Tô Vĩnh Thắng hôn một cái, vừa muốn hôn thêm thì Vũ Đồng đã kêu nha nha, thân thể uốn éo đôi tay nhỏ đẩy ngực Tô Vĩnh Thắng ra.

Nhìn thấy Vũ Đồng giãy dụa, Tô Vĩnh Thắng có chút bất đắc dĩ, quay đầu đi hôn Khả Hinh. Khả Hinh phản ứng so với Vũ Đồng còn lợi hại hơn, sau khi bị Tô Vĩnh Thắng hôn một cái, con bé trực tiếp khóc oa oa, căn bản không cho Tô Vĩnh Thẳng có cơ hội tới gần con bé.

Tấm lòng tràn ngập mong chờ của Tô Vĩnh Thắng lập tức hụt hằng, nhìn cảnh này lông mày ông không khỏi nhíu lại.

Phương Nhã Nhàn không muốn nhìn bọn nhỏ khóc nên mau chóng ôm bọn nhỏ, còn trừng mất liếc Tô Vĩnh Thắng nói: “Lão Tô, ông làm cái gì vậy hả? Bọn nhỏ đang êm đẹp sao ông làm bọn nó khóc làm cái gi

Tô Vĩnh Thắng ủy khuất, khoát tay một cái nói: “Tôi có làm gì đâu chứ?”

“Tôi chỉ là muốn hôn bọn nhỏ một chút..”

Mọi người vội vàng trấn an bọn nhỏ, Tô Vĩnh Thắng bị đẩy ra phía sau.

Gương mặt ông đen thui, ánh mắt cẩn thận nhìn bọn nhỏ lòng có chút bị tổn thương

Chờ sau khi bọn nhỏ bình tĩnh lại, Tô Vĩnh Thắng nói với Phương Nhã Nhàn: “Tôi nghĩ chúng ta phải thường xuyên đến Thượng Hải mới được. Bà xem, mới có hơn hai tháng không gặp, bọn nhỏ đều đã quên chúng ta rồi!"

Sự chú ý của Phương Nhã Nhàn đều đặt trên người bọn nhỏ, nghe vậy hững hờ nói: “Làm sao có thể, ông không nhớ lúc vào cửa bọn nhỏ nhìn thấy chúng ta lập tức gọi ông bà hay sao, bọn nó nhớ rõ chúng ta nha."

“Vậy bà nói xem, bọn nhỏ làm sao không nguyện Ý để tôi hôn bọn nó? Lần trước lúc chúng ta đến Thượng Hải, bọn nhỏ rất thích tôi hôn, tôi mỗi lần hôn má bọn nhỏ đều cười. Giờ thì tốt rồi, tôi hôn một cái trực tiếp khóc luôn!"

Phương Nhã nhàn nói: “Tôi nào biết được chuyện gì xây ra? Ông xem tôi không phải cũng hôn bọn nhỏ sao? Bọn nó đều bình thường nha, còn chú động đưa mặt tới cùng tôi thân thiết nữa này."

Nghe xong lời này, Tô Vĩnh Thắng càng thêm phiền muộn.


Vợ ông hôn thì không có việc gì, đến lượt ông thì lại không được. Chẳng lẽ mấy đứa cháu ngoại không thích ông ngoại này sao?

Sớm biết như thế này thì ông nên gọi video nhiều cho bọn nhỏ. Nhắc đến chuyện này cũng thật là thiệt thòi, vợ ông mỗi ngày đều ở nhà lúc không có việc gì thì cùng bọn nhỏ gọi video. Ông ban ngày phải ở công ty, chỉ có buổi tối về mới gọi điện được cho bọn nhỏ.

Thế nhưng không phải tối nào Phương Nhã Nhàn cũng gọi video cho bọn nhỏ, cho nên tỉ lệ ông gọi video so với vợ ông thấp hơn.

Chẳng lẽ vì cái này nên bọn nhỏ không thích mình sao?

Tô Vĩnh Thắng cảm thấy thật là phiền.

Bị cháu ngoại bài xích, cái này sao có thể xử lý đây?

Tô Thi Hàm nhìn cha một mình cúi đầu ngồi ở bên kia, biết cha vì bọn nhỏ phản ứng như thế cảm thấy không vui, thế là đi tới nhìn cha nói: “Cha, vừa nấy bọn nhỏ không phải cố ý, bọn nhỏ nhận ra cha cùng mẹ mà. Vừa nãy bọn nhỏ thực là vui đến phát rõ đó nha”

Tô Vĩnh Thằng ngẩng đầu nhìn con gái, nói: “Thi Hàm, con không cần an ủi cha. Cha không sao, cha cũng không có tức giận với bọn nhỏ!"

Tô Thi Hàm nhìn mặt cha, trong đầu lóe lên ý nghĩ, nói: "Cha, cha sờ cằm của mình xem, con thấy hình như râu của cha mọc ra hơi dài đó, cha sờ xem có cảm giác bị đâm không”

“Bọn nhỏ chắc chắn không bài xích cha, có lẽ là lúc cha hôn bọn nhỏ, râu đâm vào nên bọn nhỏ mới có phản ứng thế này”


Nghe lời con gái nói, Tô Vĩnh Thẳng lập tức ngẩng đầu sờ cảm mình. Quả nhiên, cằm mọc không ít râu mới.

Loại cảm giác bị đâm này đối với người lớn không tính là gì, nhưng làn da con nít mềm mại, cảm xúc khẳng định rõ ràng hơn.

Phương Nhã Nhàn nhìn lại, nói: “Xú lão đầu, tôi đã bảo ông hôm nay muốn đến thăm con gái phải cạo râu đi, ông xem ông không cạo, lần này tốt rồi. Không cạo râu rồi quấn đến bọn nhỏ, khó tránh Khả Hinh khóc lên như vậy!”

Tô Vĩnh Thắng sờ cằm cười nói: "Tối qua tôi có cạo râu, không nghĩ đến sáng nay nó đã mọc, định bụng nghĩ tối nay cạo cũng không sao”

“Dao cạo râu của tôi bà để ở chỗ nào? Tôi đi cạo luôn bây giờ”

Biết bọn nhỏ không phải bài xích mình mà là do râu của ông đâm phải. Nội tâm Tô Vĩnh Thắng cực kỳ cao hứng, tranh thủ thời gian đi lấy dao cạo trong hành lý rồi vào nhà vệ sinh đem râu cạo sạch sẽ.

Sau khi cạo râu, ông còn đặc biệt dùng tay lên sờ xem xác định trên mặt không còn gì, mới lần nữa vào trong rào chắn với bọn nhỏ.

Có thể do vừa rồi nên bọn nhỏ cũng không dám để ông lại gần, Tô Thi Hàm cầm tay bọn nhỏ để bọn nhỏ xoa xoa cằm Tô Vĩnh Thắng.
 
Chương 507: C507: Vương thế duy tặng du thuyền


"Em sẽ chọn một trong những bức điêu khắc gỗ của anh để tặng cho Điềm Điềm. Lần trước khi các bé chơi với nhau, em thấy rắng nó thích đồ chơi chạm khắc gỗ của Vũ Đồng. Nếu em tặng món quà sinh nhật này, chắc chẩn bé sẽ rất vui.”

Tần Lãng không cẩn thận như cô, cũng không để ý đến con của những đứa trẻ khác ngoài con của mình, nên không biết Điềm Điềm thích đồ điêu khắc của mình.

Nhưng nếu vợ đã nói như vậy, Tần Lãng lập tức nói: "Vậy anh chọn cùng em"

Cuối cùng, hai người chọn một bộ điêu khắc gỗ phong cách truyện thiếu nhi. Đó là tác phẩm Bạch Tuyết và bảy chú lùn, tổng cộng có tám bức điêu khắc gỗ nhỏ, mỗi bức đều rất sinh động, nhất là nàng Bạch Tuyết, các chỉ tiết trên quần áo vô cùng đẹp mắt

Bộ điêu khắc gỗ này là do Tân Lãng dùng là gỗ hoa, nhìn đẹp hơn gỗ thường, màu sắc tươi sáng hơn, tin rắng trẻ con sẽ rất thích.

Sau khi chọn quà xong, Tô Thi Hàm trở về phòng và bắt đầu chuẩn bị quần áo cho cả nhà mặc hôm nay.

Nếu đã đi dự tiệc sinh nhật, tất nhiên phải ăn mặc thật đẹp rồi.

Ba đứa nhỏ mặc quần áo mới rất dễ thương, cho nên cô và Tần Lãng cũng phải trưng diện một chút.

Bây giờ thời tiết ngày càng lạnh, nhà có trẻ nhỏ thường bật điều hòa nên cũng không căn mặc đồ quá dày, nhưng khi ra ngoài thì cần có mặc áo khoác.


Tô Thi Hàm chọn cho bản thân một chiếc áo len màu trằng tinh khôi, kết hợp với quần jean xanh, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác lông cừu dày màu camel.

Sau khi phối đồ cho mình, Tô Thi Hàm tiếp tục chọn quần áo cho Tần Lãng. Sau khi xem qua tủ quần áo phía trước, Tô Thi Hàm lập tức nảy ra ý tưởng. Cô lấy ra một chiếc áo khoác cùng màu, phối với áo len đen và quần tây màu xám.

Mặc kiểu này ra ngoài, nhìn bọn họ sẽ có cảm giác đang mặc đồ đôi!

Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, Tô Thi Hàm đi đánh thức ba bế con dậy ăn sáng.

Trong lúc cả nhà đang ăn sáng, điện thoại của Vương Thế Duy gọi đến.

“Tần đại sự, vợ tôi nói rằng hôm nay là ngày quan trọng, ba bé nhà cậu tròn tám tháng. Vợ chồng tôi đã chuẩn bị một món quà cho các bé, đó là một chiếc du thuyền ở Tam Á."

Chúng tôi mua chiếc du thuyền này đã được hai năm rồi, nhưng mới chỉ sử dụng có hai lần, hiện tại vẫn neo đậu ở cảng biển. Vừa hay nhà cậu đến Tam Á, có thể sử dụng nó.”

"Tôi đã gửi thông tin liên quan của du thuyền vào điện thoại di động của cậu. Các thủ tục liên quan đến việc mua bán cũng đã xử lý xong, hợp đồng sẽ được gửi đến nhà cậu vào sáng mai, đến lúc đó cậu chỉ cần ký tên thôi là được."

Nói vài lời khách sáo rồi cúp điện thoại, Tần Lãng mới nói với ba đứa bé là có quà mới

Ba đứa nhỏ không biết du thuyền dùng để làm gì. Tô Thi Hàm vừa nghe xong thì vui vẻ nói:" Du thuyển ở Tam Á? Đúng lúc chuyến du lịch lần này của chúng ta có thể dùng nó rồi."

Tần Lãng gật đầu nói: "Ừm, ông Vương cũng nghĩ như vậy, bởi vì ông ấy biết chúng ta sẽ tới đó, cho nên mới tặng món quả này."

"Như vậy có hơi đắt không? Bây giờ bọn họ còn chưa thụ thai, chúng ta nhận món quà đắt tiền như vậy, có được không?"

Mọi người đều biết rằng du thuyền đều rất đắt tiền.

Tần Lãng xem thông tin du thuyền nói: "Không sao, du thuyền không lớn lắm, nhưng khá sang trọng. Anh tra thông tin thấy nó được mua từ hai năm trước, giá khoảng 2,75 triệu."

“Như vậy cũng được! Dù sao thì anh nhất định có thể giúp đỡ hai vợ chồng họ có con. Chúng ta nhận món quà này trước vậy."

"Ừm."


"Khi đi du lịch, chúng ta có thể tự mình lái du thuyền ra biển chơi. Sau khi từ Tam Á trở về, có thể tiếp tục cho thuê du thuyền ở đó, tiền cho thuê sẽ là một khoản thu nhập khác.” Tô Thi Hàm bắt đầu lên kế hoạch.

Tần Lãng mim cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ nói: "Thi Hàm của anh thật sự là một chuyên gia tài chính đó nha. Ý tưởng tuyệt vời này em cũng được đấy."

Tô Thi Hàm lè lưỡi và nói: “Có gì đâu chứ? Đối với Vương Thế Duy và những người khác, chiếc du thuyền này đặt ở Tam Á chỉ là một công cụ dùng để đi du lịch bất cứ lúc nào của họ, thậm chí chỉ dùng có một lần. Thế nhưng đối với chúng ta, không thể để nó lãng phí được nha.”

“Chúng ta đang cố gắng tiết kiệm tiền để mua một ngôi nhà lớn, vì vậy chúng ta phải tận dụng nó một cách tốt nhất. Cứ cho thuê nếu không dùng đến.”

“Được rồi! Chúng ta đi Tam Á lần này, tiện thể lên kế hoạch sử dụng luôn một thể.” Tần Lãng cười nói.

Chín giờ sáng, Tô Thi Hàm và Tần Lãng cùng ba đứa bé đến nhà của Điềm Điềm.

Nhà của Điềm Điềm ở lô bảy, cũng là một ngôi nhà cao tầng nhỏ giống như nhà của họ, bố cục chung của ngôi nhà giống nhau, nhưng phong cách trang trí thì khác.

Hôm nay là sinh nhật của Điềm Điềm, Lã Hồng Liên đã đặc biệt trang trí ngôi nhà một chút, bầu không khí rất hợp.

Khi gia đình Tân Lãng đi vào, vợ chồng Lã Hồng Liên đã đứng đón ở cửa, Điềm Điềm vui vẻ chạy tới, nhìn ba em bé, chào hỏi: 'Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, chào mừng đến nhà của chị nha."

"Vào nhà chơi đi, ở nhà chị có nhiều đồ chơi lắm nha!"

Cô gái nhỏ háo hức muốn dẫn em trai và em gái vào nhà mình ngay lập tức, người lớn thấy dáng vẻ của bọn trẻ cũng nhanh chóng đi vào nhà.


Sau khi vào nhà, Tô Thi Hàm đưa hộp quà có bộ tượng gỗ Bạch Tuyết và bảy chú lùn cho Điềm Điềm: "Điềm Điềm, chúc con sinh nhật vui vẻ."

Ðây là quà do cô chú chọn cho con. Con xem có thích không.”

Điềm Điềm mở hộp quà ra, tiếp đó thì nhảy cẫng lên thích thú khi nhìn thấy món quà bên trong.

"Là đồ chơi điêu khắc gỗ!"

"Con rất thích cái này! Mỗi lần các em mang ra chơi, con đều thích lắm. Mẹ bảo đồ chơi này là do chú tự làm!"

“Đúng rồi, bộ này cũng do chú tự làm đó nha.” Tô Thi Hàm cười nói

"Điềm Điềm, con không cảm ơn cô chú sao? Món quà này rất quý giá!" Lã Hồng Liên vỗ về con gái.

Điềm Điềm lập tức ngoan ngoãn nói: "Cám ơn cô chú! Hoan nghênh cô chú đến nhà con chơi.”

Sau đó, cô bé vui vẻ nhận quà và đi chơi cùng các em bé.
 
Chương 515: C515: Cân nhắc mang thai lần hai


“Các con, râu của ông ngoại đã cạo sạch rồi nha, sẽ không đâm các con nữa đâu nha!”

Phát hiện sự 'uy hiếp' không còn nữa, bọn nhỏ lúc này mới vui vẻ hướng về Tô Vĩnh Thắng bò tới

Một hai đứa đều chủ động thân cận Tô Vĩnh Thẳng, cũng không bài xích ông hôn bọn nó, còn chủ động đem khuôn mặt nhỏ dán vào nữa.

Tô Vĩnh Thẳng thấy cảnh này vui vẻ đem ba đứa kéo đến gần mình, lần lượt hôn lên khuôn mặt nhỏ của bọn nhỏ.

Bởi vì Phương Nhã Nhàn cùng Tô Vĩnh Thắng đến, cho nên Tân Lãng cùng Tô Thi Hàm cảm thấy nhẹ. nhõm không ít.

Ngày mai cũng không cần mấy đì bảo mẫu cùng đi đến sân bay. Thế là đến tám giờ tối, Tân Lãng để cho mấy dì đi về nghỉ.

Hãn cùng Tô Vĩnh Thẳng ở phòng khách đánh cờ. Gần đây Tô Vĩnh Thắng ở nhà đều khổ luyện kỳ nghệ, mỗi lần đều thua con rể, thực sự có chút mất mặt.

Lần này ông đến có chuẩn bị, ăn cơm xong thì lôi kéo Tân Lãng đi chơi cờ.

Phương Nhã Nhàn bất đắc dĩ cười nói: “Cha con đây là tự tìm ngược mà!”


“Tân Lãng, con không cần nhường ông ấy. Ông ấy gần đây đọc không ít sách dạy cờ, trong lòng đang vô cùng đắc ý, con phải để cho ông ấy nhận rõ sự thật!”

Nói xong bà cùng con gái ôm bọn nhỏ vào phòng chơi.

Mấy đứa nhỏ ngồi ở trên giường lớn chơi, Phương Nhã Nhàn cùng Tô Thi Hàm ở bên cạnh trò chuyện về sức khỏe.

“Mẹ, gần đây mẹ cùng cha sức khỏe thế nào? Con nhìn mẹ hơi gầy” Tô Thi Hàm nói

Phương Nhã Nhàn nghe con gái nói vậy, đắc ý cười nói: “Con nhìn ra à? Mẹ gần đây xác thực gầy đi mấy cân.”

“Mẹ cùng cha con không phải chuẩn bị để mang thai thứ hai sao? Hiện tại tuổi không nhỏ nữa, bác sĩ muốn chúng ta điều dưỡng cơ thể thật tốt. Muốn có con, nên chúng ta dành thời gian đi tập thể dục, cảm c gần đây thân thể tốt hơn nhiều, mà dáng người cũng thay đổi còn gầy đi mấy cân, cân nặng của mẹ duy trì gần mười năm, cuối cùng cũng giảm được một chút rồi đó nha!”

Không quản là bao nhiêu tuổi, giảm béo đều là kế hoạch lớn của phụ nữ, Phương Nhã Nhàn cũng không ngoại lệ.

“Tập thể dục có hiệu quả cũng tốt. Mẹ, thân hình của mẹ mấy năm nay vẫn luôn bảo trì, không cần thiết phải giảm làm gì. Thế nhưng vì để khỏe mạnh tập thể dục vẫn được” Tô Thi Hàm nói.

“Vậy mẹ cùng cha có đi kiểm tra sức khỏe không? Hiện tại bắt đầu chuẩn bị kế hoạch mang thai được chưa?” Cô hỏi.

Nhắc đến chuyện chuẩn bị này, Phương Nhã Nhàn ưu sầu nhíu mày.

huyện này mẹ còn chưa kịp nói cho con. Lúc trước mẹ cùng cha con đi kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói không có vấn đề, để hai người chúng ta chuẩn bị một chút”

“Khoảng thời gian gần đây mẹ cùng cha con luôn ích cực rèn luyện sức khỏe chuẩn bị cho mang thai Nhưng lần này đi kiểm tra, bác sĩ nói chúng ta có hơi lớn tuổi, muốn mang thai không dễ dàng, tỉ lệ thụ thai tương đối thấp”

Tô Thi Hàm nghe lời mẹ nói, suy nghĩ một chút nói: “Mẹ, bằng không mẹ để Tân Lãng xem cho hai người một chút?"

“Để Tân Lãng xem giúp chúng ta sao?” Phương Nhã Nhàn nghi hoặc.


Tô Thi Hàm gật đầu, nói: “Phải, mẹ quên rồi sao! Đông y của Tân Lãng rất cao minh đó nha!”

“Cái này mẹ biết, lần trước Tân Lãng có kê thuốc. cho mẹ, thất lưng của mẹ hiện tại thật sự đỡ hơn nhiều, rất lâu rồi không đau nữa. Nhưng cái này li quan đến phương diện sinh sản, Tân Lãng có biết không?”

“Hắn là không có vấn đề gì. Mấy ngày trước, Tân Lãng còn giúp một đôi vợ chồng nhiều năm không có con xem qua mà”

Tô Thi Hàm đem chuyện của Vương Thế Duy cùng Vạn Kiều Anh nói cho Phương Nhã Nhàn.

Phương Nhã Nhàn nghe xong không nhịn được khiếp sợ: “Thật không nghĩ tới, Tân Lãng lợi hại như vậy! Mẹ còn tưởng rằng, nó chỉ xem được một chút vấn đề hậu sản, không nghĩ tới phương diện điều dưỡng thân thể cũng lành nghề như vậy!”

Nghe mẹ khen ngợi như thế, Tô Thi Hàm có chút tự hào, nói: “Tần Lãng vốn lợi hại, vị Vương tiên sinh kia cùng Vương phu nhân rất tin tưởng năng lực của anh ấy. Mặc dù bây giờ còn chưa mang thai, nhưng, biết lần này chúng ta đi du lịch Tam Á, vào ngày bọn nhỏ được tám tháng còn đưa tặng cho bọn con một chiếc du thuyền ở Tam Á nữa đó.”

"Du thuyền? Không rẻ nha! Cha con mua chiếc du thuyền kia đã hơn mấy triệu rồi đấy!" Phương Nhã Nhàn nói.

“Đúng ạ! Chiếc du thuyền này có giá 2,7 triệu, chúng ta lần này đi chơi vừa vặn có thể đi ra biển. Đợi đến lúc chúng ta từ Tam Á trở về, du thuyền đó có thể dùng để cho thuê kiếm tiền nha”. 𝑅a‎ chương‎ nhanh‎ nhấ𝘁‎ 𝘁ại‎ ﹟‎ 𝗧r𝐔𝒎‎ 𝗧r𝙪𝔂ện﹒𝒗n‎ ﹟

Phương Nhã Nhàn nghe kế hoạch của con gái, cười nói: “Con bây giờ ngược lại càng ngày càng giống bà chủ gia đình đó nha”

“Con cùng Tần Lãng có năng lực kiếm tiền, còn có thể quản lý gia đình, rất tốt nha”


“Nếu Tân Lãng có khả nẵng ở phương diện này, mẹ cùng cha con tìm hỏi nó xem. Nhưng mà chờ chúng ta đi chơi về sau rồi hãy nói”

“Con cũng biết cha con rồi đó, lão hay sĩ diện. Lần này bác sĩ nói hai người chúng ta là vì tuổi tác cao, năng lực không đủ, cho nên mới khó thụ thai. Cha con nghe xong vô cùng tức giận nói bản thân lợi hại như thế nào!”

“Cho nên lúc này, chúng ta phải chờ cha con sốt ruột tự mở miệng, đến lúc đó ông ấy sẽ tự đi tìm con rể giúp!" Phương Nhã Nhàn vừa cười vừa nói

Tô Thi Hàm đương nhiên biết tính tình của cha mình, cúi đầu gật đầu cười.

Nói đến chuyện mang thai lần hai, Phương Nhã Nhàn thấp giọng hỏi con gái: “Thi Hàm, con cùng Tân Lãng có suy nghĩ đến việc mang thai lần hai không?”

Tô Thi Hàm hơi sững sờ, đỏ mặt ngượng ngùng nói: “Mẹ nói gì vậy! Con cùng Tân Lãng hiện tại đã có ba đứa, cân nhắc đến chuyện mang thai lần hai làm gì sớm như thế ạ?”

Phương Nhã Nhàn cười nói: “Đứa nhỏ này, hai mẹ con cần gì phải thẹn thủng?”

“Mẹ biết con cùng Tân Lãng một lần đã có ba đứa. Theo lý ba đứa trong nhà cũng đủ náo nhiệt, nhưng bây giờ quốc gia không phải cũng mở chính sách ủng hộ sinh nhiều rồi đó sao”
 
Chương 515: C515: Cân nhắc mang thai lần hai


“Các con, râu của ông ngoại đã cạo sạch rồi nha, sẽ không đâm các con nữa đâu nha!”

Phát hiện sự 'uy hiếp' không còn nữa, bọn nhỏ lúc này mới vui vẻ hướng về Tô Vĩnh Thắng bò tới

Một hai đứa đều chủ động thân cận Tô Vĩnh Thẳng, cũng không bài xích ông hôn bọn nó, còn chủ động đem khuôn mặt nhỏ dán vào nữa.

Tô Vĩnh Thẳng thấy cảnh này vui vẻ đem ba đứa kéo đến gần mình, lần lượt hôn lên khuôn mặt nhỏ của bọn nhỏ.

Bởi vì Phương Nhã Nhàn cùng Tô Vĩnh Thắng đến, cho nên Tân Lãng cùng Tô Thi Hàm cảm thấy nhẹ. nhõm không ít.

Ngày mai cũng không cần mấy đì bảo mẫu cùng đi đến sân bay. Thế là đến tám giờ tối, Tân Lãng để cho mấy dì đi về nghỉ.

Hãn cùng Tô Vĩnh Thẳng ở phòng khách đánh cờ. Gần đây Tô Vĩnh Thắng ở nhà đều khổ luyện kỳ nghệ, mỗi lần đều thua con rể, thực sự có chút mất mặt.

Lần này ông đến có chuẩn bị, ăn cơm xong thì lôi kéo Tân Lãng đi chơi cờ.

Phương Nhã Nhàn bất đắc dĩ cười nói: “Cha con đây là tự tìm ngược mà!”


“Tân Lãng, con không cần nhường ông ấy. Ông ấy gần đây đọc không ít sách dạy cờ, trong lòng đang vô cùng đắc ý, con phải để cho ông ấy nhận rõ sự thật!”

Nói xong bà cùng con gái ôm bọn nhỏ vào phòng chơi.

Mấy đứa nhỏ ngồi ở trên giường lớn chơi, Phương Nhã Nhàn cùng Tô Thi Hàm ở bên cạnh trò chuyện về sức khỏe.

“Mẹ, gần đây mẹ cùng cha sức khỏe thế nào? Con nhìn mẹ hơi gầy” Tô Thi Hàm nói

Phương Nhã Nhàn nghe con gái nói vậy, đắc ý cười nói: “Con nhìn ra à? Mẹ gần đây xác thực gầy đi mấy cân.”

“Mẹ cùng cha con không phải chuẩn bị để mang thai thứ hai sao? Hiện tại tuổi không nhỏ nữa, bác sĩ muốn chúng ta điều dưỡng cơ thể thật tốt. Muốn có con, nên chúng ta dành thời gian đi tập thể dục, cảm c gần đây thân thể tốt hơn nhiều, mà dáng người cũng thay đổi còn gầy đi mấy cân, cân nặng của mẹ duy trì gần mười năm, cuối cùng cũng giảm được một chút rồi đó nha!”

Không quản là bao nhiêu tuổi, giảm béo đều là kế hoạch lớn của phụ nữ, Phương Nhã Nhàn cũng không ngoại lệ.

“Tập thể dục có hiệu quả cũng tốt. Mẹ, thân hình của mẹ mấy năm nay vẫn luôn bảo trì, không cần thiết phải giảm làm gì. Thế nhưng vì để khỏe mạnh tập thể dục vẫn được” Tô Thi Hàm nói.

“Vậy mẹ cùng cha có đi kiểm tra sức khỏe không? Hiện tại bắt đầu chuẩn bị kế hoạch mang thai được chưa?” Cô hỏi.

Nhắc đến chuyện chuẩn bị này, Phương Nhã Nhàn ưu sầu nhíu mày.

huyện này mẹ còn chưa kịp nói cho con. Lúc trước mẹ cùng cha con đi kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói không có vấn đề, để hai người chúng ta chuẩn bị một chút”

“Khoảng thời gian gần đây mẹ cùng cha con luôn ích cực rèn luyện sức khỏe chuẩn bị cho mang thai Nhưng lần này đi kiểm tra, bác sĩ nói chúng ta có hơi lớn tuổi, muốn mang thai không dễ dàng, tỉ lệ thụ thai tương đối thấp”

Tô Thi Hàm nghe lời mẹ nói, suy nghĩ một chút nói: “Mẹ, bằng không mẹ để Tân Lãng xem cho hai người một chút?"

“Để Tân Lãng xem giúp chúng ta sao?” Phương Nhã Nhàn nghi hoặc.


Tô Thi Hàm gật đầu, nói: “Phải, mẹ quên rồi sao! Đông y của Tân Lãng rất cao minh đó nha!”

“Cái này mẹ biết, lần trước Tân Lãng có kê thuốc. cho mẹ, thất lưng của mẹ hiện tại thật sự đỡ hơn nhiều, rất lâu rồi không đau nữa. Nhưng cái này li quan đến phương diện sinh sản, Tân Lãng có biết không?”

“Hắn là không có vấn đề gì. Mấy ngày trước, Tân Lãng còn giúp một đôi vợ chồng nhiều năm không có con xem qua mà”

Tô Thi Hàm đem chuyện của Vương Thế Duy cùng Vạn Kiều Anh nói cho Phương Nhã Nhàn.

Phương Nhã Nhàn nghe xong không nhịn được khiếp sợ: “Thật không nghĩ tới, Tân Lãng lợi hại như vậy! Mẹ còn tưởng rằng, nó chỉ xem được một chút vấn đề hậu sản, không nghĩ tới phương diện điều dưỡng thân thể cũng lành nghề như vậy!”

Nghe mẹ khen ngợi như thế, Tô Thi Hàm có chút tự hào, nói: “Tần Lãng vốn lợi hại, vị Vương tiên sinh kia cùng Vương phu nhân rất tin tưởng năng lực của anh ấy. Mặc dù bây giờ còn chưa mang thai, nhưng, biết lần này chúng ta đi du lịch Tam Á, vào ngày bọn nhỏ được tám tháng còn đưa tặng cho bọn con một chiếc du thuyền ở Tam Á nữa đó.”

"Du thuyền? Không rẻ nha! Cha con mua chiếc du thuyền kia đã hơn mấy triệu rồi đấy!" Phương Nhã Nhàn nói.

“Đúng ạ! Chiếc du thuyền này có giá 2,7 triệu, chúng ta lần này đi chơi vừa vặn có thể đi ra biển. Đợi đến lúc chúng ta từ Tam Á trở về, du thuyền đó có thể dùng để cho thuê kiếm tiền nha”. 𝑅a‎ chương‎ nhanh‎ nhấ𝘁‎ 𝘁ại‎ ﹟‎ 𝗧r𝐔𝒎‎ 𝗧r𝙪𝔂ện﹒𝒗n‎ ﹟

Phương Nhã Nhàn nghe kế hoạch của con gái, cười nói: “Con bây giờ ngược lại càng ngày càng giống bà chủ gia đình đó nha”

“Con cùng Tần Lãng có năng lực kiếm tiền, còn có thể quản lý gia đình, rất tốt nha”


“Nếu Tân Lãng có khả nẵng ở phương diện này, mẹ cùng cha con tìm hỏi nó xem. Nhưng mà chờ chúng ta đi chơi về sau rồi hãy nói”

“Con cũng biết cha con rồi đó, lão hay sĩ diện. Lần này bác sĩ nói hai người chúng ta là vì tuổi tác cao, năng lực không đủ, cho nên mới khó thụ thai. Cha con nghe xong vô cùng tức giận nói bản thân lợi hại như thế nào!”

“Cho nên lúc này, chúng ta phải chờ cha con sốt ruột tự mở miệng, đến lúc đó ông ấy sẽ tự đi tìm con rể giúp!" Phương Nhã Nhàn vừa cười vừa nói

Tô Thi Hàm đương nhiên biết tính tình của cha mình, cúi đầu gật đầu cười.

Nói đến chuyện mang thai lần hai, Phương Nhã Nhàn thấp giọng hỏi con gái: “Thi Hàm, con cùng Tân Lãng có suy nghĩ đến việc mang thai lần hai không?”

Tô Thi Hàm hơi sững sờ, đỏ mặt ngượng ngùng nói: “Mẹ nói gì vậy! Con cùng Tân Lãng hiện tại đã có ba đứa, cân nhắc đến chuyện mang thai lần hai làm gì sớm như thế ạ?”

Phương Nhã Nhàn cười nói: “Đứa nhỏ này, hai mẹ con cần gì phải thẹn thủng?”

“Mẹ biết con cùng Tân Lãng một lần đã có ba đứa. Theo lý ba đứa trong nhà cũng đủ náo nhiệt, nhưng bây giờ quốc gia không phải cũng mở chính sách ủng hộ sinh nhiều rồi đó sao”
 
Chương 508: C508: Khả hình hoà nhập vào tập thể


Chồng của Lã Hồng Liên là Lý Chí Tường nói: "Anh Tân, chị Tần, hai người khách khí quá rồi. Mời hai người đến dự tiệc sinh nhật của cháu chỉ là muốn mời hai người cùng đến chung vui. Hai người lại mang món quà quý giá như vậy, chúng tôi rất ngại."

Tần Lãng nói: "Anh Lý, anh đừng khách khí. Đây đều là đồ thủ công do chính tôi làm, chỉ cần Điềm Điềm thích là được.”

Lý Chí Tường nói: "Anh Tân, tôi đã nghe đến danh tiếng của anh. Chúng tôi cũng biết rắng các tác phẩm của anh còn được xuất hiện trong” Bộ sưu tập thế giới” nữa, Tam Tân Trai cũng rất nổi tiếng ở thành phố chúng ta. Những tác phẩm của anh đều có giá trị sưu tập, nên chắc chẵn là rất đắt"

"Phải đó! Anh Tần, chị Tần, hai người đưa bọn nhỏ. đến nhà chúc mừng sinh nhật cho Điềm Đïềm là chúng tôi đã rất vui rồi."

"Điềm Điềm rất thích các bé. Biết được hôm nay anh tới, con bé đã vui cả buổi sáng rồi."

"Hai vị ngồi đi, bọn nhỏ đã bắt đầu chơi với nhau rồi."

Dì Lý bưng hai tách trà nóng tới, Lã Hồng Liên treo áo khoác bên cạnh Tô Thi Hàm

Điều hòa bên trong nhà mở nóng hơn bên ngoài rất nhiều, Tần Lãng và Tô Thiển đều cởi áo khoác sau khi vào nhà. Lý Chí Tường và Tân Lãng đang nói chuyện, Tô Thi Hàm rất tự nhiên cầm lấy áo khoác của Tần Lãng.

Lã Hồng Liên dẫn cô đi treo áo khoác ở giá treo đắng kia.


Treo quần áo lên, Lã Hồng Liên nhìn Tô Thi Hàm mỉm cười rồi thấp giọng nói: "Chị Tần, quan hệ giữa hay người thật tốt nha, còn mặc đồ đôi nữa chứ!”

Tâm ý của Tô Thi Hàm bị phát hiện, cô khẽ mim cười đầy ngọt ngào.

Điềm Điềm vui vẻ đưa mấy đứa em vào nhà. Nhà họ có con nhỏ, nên phòng khách giống gia đình Tân Lãng, sản nhà trải một tấm thảm to tướng.

Em gái Tiều Dâu Tây của Điềm Điềm, đang chơi ở bên trong.

Điềm Điềm nhìn Tân Lãng, chờ mong hỏi:" Chú ơi! Con có thể dân mấy đứa em của con vào chơi ở bên trong được không? Con và em gái đều chơi trong đấy, đồ chơi của con cũng để ở trong đó. Mẹ bảo chơi ở bên trong sẽ an toàn hơn."

Tần Lãng sở sờ cái đầu nhỏ xinh xắn của cô bé, nói: "Đương nhiên có thể rồi, để chú bế em vào trong, các con nhớ cùng nhau chơi ở phía trong hàng rào nhé.”

'Điềm Điềm vỗ tay vui mừng. Sau khi tiến vào hàng rào, cô bé lập tức đi đến bên cạnh lấy hết đồ chơi của mình ra.

"Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, đây đều là đồ chơi của các em. Cùng chơi với chị nhé!”

Huyện Huyện thích nhất là chơi đồ chơi mới, vừa nhìn thấy nhiều món đồ chơi chưa từng chơi qua, lúc này cậu bé vui vẻ bò đến.

Vũ Đồng ngay lập tức làm theo, cô bé rất thích chơi với chị Điềm Điềm

Khả Hinh lặng lẽ theo sau.

Không biết có phải cô bé còn nhớ lần trước giận dỗi anh chị hay không, có vẻ không hứng thú cho lắm.

Hơn nữa, đến nhà người khác làm khách, không phải môi trường quen thuộc, Khả Hinh có vẻ như đang buồn phiền.

Điềm Điềm mang đồ chơi các em, bởi vì rất thích các em nên cô bé đã mang tất cả những món đồ chơi yêu thích hằng ngày của mình ra cho chúng.

Cô bé lấy ra một con gấu nhung màu hồng đưa cho Huyên Huyên, rồi nói: "Huyên Huyên, con gấu này cho em chơi được không? Con gấu này rất giỏi đó, nó biết kể chuyện và hát nữa đấy nha!"


Huyên Huyên nhìn chú gấu nhồi bông màu hồng trước mặt, biểu cảm trên gương mặt dừng lại một chút, cậu nhóc ngập ngừng cầm con gấu bông lên...

'Điềm Điềm thấy cậu nhóc đã căm gấu bông, ngay. lập tức đi lại hộp đồ và lấy ra hai con búp bê Barbie dễ thương. Một con cho Vũ Đồng, một cho Khả Hinh,

"Vũ Đồng, Khả Hinh, chúng ta chơi búp bê Barbie đi nha. Chúng ta cùng thay quần áo cho nó nhé”

'Vũ Đồng và Khả Hinh nhìn món đồ chơi lớn được nhét vào tay mình, cũng có chút bối rối.

Lý do khiến Huyên Huyên ngớ người là vì ở nhà, cậu bé thường không thích đồ chơi màu hồng. Trong khi đó, Vũ Đồng và Khả Hinh lại bối rối vì chưa bao giờ chơi với những món đõ chơi như búp bê Barbie.

Sau khi chia sẻ đồ chơi với các em, Điềm Điềm phấn khích được cùng các em chơi đùa, kết quả lại phát hiện ba cô cậu có vẻ không hứng thú cho lắm.

“Các em sao vậy, không thích đồ chơi của chị sao?” Điềm Điềm khó hiểu gãi đầu.

Lúc này, Lã Hồng Liên và Tô Thi Hàm, đã treo quần áo xong rồi cũng bước vào bên trong hàng rào.

Lã Hồng Liên nhìn thấy những món đồ chơi mà Điềm Điềm mang cho các em chơi rồi phá lên cười, xoa đầu con gái và nói: 'Điềm Điềm, những món đồ chơi này con mang ra, các em của con chưa thể chơi được!"

Tô Thi Hàm cũng nở nụ cười, nhìn về phía Điềm 'Điềm còn đang nghỉ hoặc nói: "Điềm Điềm, các em đều còn nhỏ, chúng còn chưa biết chơi mấy món đồ chơi này. Ở nhà chỉ chơi đồ chơi của trẻ sơ sinh thôi


"Còn nữa, Huyên Huyên là con trai. Con trai thường thích chơi ô tô, không giống con gái. Nếu con đưa gấu hồng cho các em gái thì các em sẽ rất thích đó.” Lã Hồng Liên nói.

Tiều Điềm Điềm hiểu ra, đi đến hộp tìm một lần nữa, lấy từ đáy hộp ra một chiếc xe.

Cô bé và em đều là con gái, xe đồ chơi trong nhà không nhiều. Chiếc xe này cũng là đồ chơi của người khác tặng, nhưng cô bé chưa từng chơi qua.

Cô bé cầm chiếc xe cho Huyên Huyên và nói:

“Huyên Huyên, em có thích chơi cái này không?”

Đây là xe có dây cót, khi bạn kéo lại về sau thì xe sẽ tự động chạy về phía trước. Điềm Điềm thị phạm trước, Huyên Huyên lập tức có hứng thú, vui vẻ chạy theo xe cười khúc khích.

Điềm Điềm thấy cảnh này, ngẩng đầu lên vui vẻ nói: "Em ấy thích cái này!"

Sau đó, cô ấy đem con gấu bông mà Huyên Huyên đã để sang một bên đưa nó đến trước mặt Vũ Đồng và Khả Hinh, ấn nút bấm hình trái tìm nhỏ ở trên ngực, con gấu nhỏ màu hồng đang năm trên mặt đất lập tức phát ra một bài hát thiếu nhí.

Vũ Đồng và Khả Hinh ngay lập tức bị thu hút, hai đôi mắt to đen láy tò mò nhìn chú gấu nhỏ trước mắt.
 
Chương 516: C516: Thảo luận chuyện mang thai lần hai


“Con cùng Tần Lãng hiện tại còn trẻ, mà Tần Lãng có năng lực như vậy, hai người các con sang năm cân nhắc mua nhà ở Thượng Hải. Khẳng định về sau ở chỗ này định cư, chờ chừng hai năm nữa, trong tay đầy đủ tài chính, vẫn nên cân nhắc vấn đề này nha”

“Nếu qua hai năm lại sinh, không bằng cân nhắc bây giờ. Như vậy thì chờ đến lúc đứa nhỏ ra đời cách Huyện Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh không bao nhiêu, đến lúc đó con có thể chiếu cố bọn nó cùng nhau, chờ đến lúc bọn nhỏ đi học, con triệt để có thể buông lỏng”

“Con cùng Tần Lãng phải có con sớm, chờ sinh xong, là có thể chuyên tâm vào sự nghiệp rồi”

Tô Thi Hàm nghe những lời mẹ nói, trong lòng vẫn là cảm thấy có chút ngượng ngùng. Mặc dù cô cùng Tần Lãng đã có ba đứa con, nhưng hai người còn chưa lĩnh giấy kết hôn đó nha!

“Mẹ, mang thai lần hai con cùng Tân Lãng tạm thời chưa nghĩ đến. Chúng con còn trẻ như vậy, đã có ba đứa nhỏ rồi, không sốt ruột chuyện mang thai lần thứ hai đâu”

Phương Nhã nhàn vỗ tay con gái nói: "Mẹ là đề nghị cho con thôi, hy vọng con về sau thoải mái một chút. Con suy nghĩ một chút bây giờ con không có mang thai, chờ bọn Huyên Huyên lớn một chút, con vừa buông lỏng, lại mang thai thì cuộc sống không phải hơi vất vả sao?

“Con đừng cự tuyệt vội, có thể cùng Tần Lãng thương lượng chuyện này. Hiện tại chúng ta cùng cha mẹ của Tân Lãng cũng đâu còn trẻ tuổi, các con sớm một chút mang thai lần hai, hai bên cũng có thể giúp đỡ con được một chút."


Sau khi cùng Phương Nhã Nhàn nói chuyện việc mang thai lần hai, nội tâm Tô Thi Hàm luôn đè nặng việc này.

Đợi đến buổi tối bọn nhỏ xuống lầu ngủ cùng cha mẹ, Tô Thi Hàm tâm xong nằm ở trên giường đặc biệt ngồi dựa vào đầu giường chờ Tân Lãng.

“Vợ, em đây là chờ anh sao? Hôm nay bọn nhỏ. không ở đây, chúng ta có thể tận hưởng thế giới hai người rồi”

Tần Lãng cười lên giường, đang muốn ôm vợ thì Tô Thi Hàm nhẹ nhàng đẩy hắn ra nói: "Tân Lãng, em muốn cùng anh nói một chuyện”

Thấy biểu tình nghiêm túc của cô, Tân Lãng cũng ngồi ngay ngân lại nhìn cô hỏi: “Em nói đi”

“Buổi tối em cùng mẹ nói đến chuyện mang thai lần hai”

Tần Lãng nghĩ hoặc nói: "Chuyện mang thai lần hai không phải lúc trước chúng ta đã nói xong rồi sao? Chúng ta không phản đối việc cha mẹ có thai lần hai mà."

Tô Thi Hàm trừng mắt nhìn, cần môi nhẹ nhàng nói: "Không phải chuyện cha mẹ, mà là hai chúng ta mang thai lần hai..”

Tần Lãng hơi sững sờ, nhìn hai gò má đỏ bừng của vợ, cười nói: “Thi Hàm, em là muốn sinh thêm con sao?"

"Vậy anh..”

“Không không không, em mới không muốn mang thai lần nữa! Là mẹ em hỏi chuyện này, mẹ nói..."

Tô Thi Hàm đem lời của Phương Nhã Nhàn nói cho Tân Lãng từ đầu đến cuối.


Tần Lãng nghe xong gật đầu nói: “Mẹ nói cũng có đạo lý, chúng ta mặc dù là sinh thai ba nhưng chờ lúc bọn nhỏ lớn chúng ta khẳng định sẽ muốn sinh đứa nữa. Nếu như sinh không cách nhau lắm thì thời gian chúng ta chiếu cố bọn nhỏ sẽ ngắn hơn, chờ đến lúc lớn tuổi thì sẽ nhẹ nhõm rất nhiều”

“Vậy anh cũng muốn hiện tại chúng ta sinh lăn hai sao?" Tô Thi Hàm nghiêng đầu hỏi

Tần Lãng lắc đầu, nói: “Hiện tại anh chưa nghĩ đến việc này”

“Tại sao vậy?” Tô Thi Hàm hỏi.

“Nguyên nhân rất đơn giản. Chúng ta hiện tại còn rất trẻ, về sau vẫn có nhiều thời gian mà.”

“Dựa theo cách nói của mẹ mà nói, rất nhiều người đều cảm thấy trẻ em từ sơ sinh cho đến ba tuổi là thời kỳ khó khăn, là giai đoạn phải chiếu cố bọn nhỏ, rất vất vả. Thế nhưng anh không cảm thấy như vậy, anh cảm thấy làm bạn với bọn nhỏ trong giai đoạn chúng trưởng thành là một chuyện rất vui vẻ."

“Cho nên không quản chúng ta khi nào muốn sinh thêm, anh đều cảm thấy không có vấn đề”

“Hơn nữa chúng ta giờ còn Huyên Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh, bọn nhỏ đều vừa đầy tám tháng, là thời điểm cần chúng ta làm bạn. Nếu lúc này chúng ta sinh đứa nữa thì tỉnh lực của chúng ta sẽ phân tán ra, anh không muốn điều này.”

"Anh hy vọng không quản là thai đầu hay thai hai, mỗi đứa đều có thể cảm nhận được tình yêu toàn tâm toàn ý của cha mẹ là được. Chúng ta hiện tại có ba đứa nhỏ, vốn đã khó khăn trong việc chăm sóc công bằng, lại thêm đứa nữa, sợ rằng càng khó khăn”


“Thêm nữa, em mới sinh xong chưa đầy một năm, cơ thể còn chưa điều dưỡng tốt. Anh cũng không hy vọng vào lúc này tăng thêm áp lực cho em. Mấy năm này chúng ta tạm thời không nhắc đến chuyện sinh thêm, cứ làm bạn với Huyên Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh trong chặng đường trưởng thành của chúng, cũng chăm sóc tốt sức khỏe của bản thân”

“Nhiều lý do như vậy nhưng trọng yếu nhất là hiện tại chúng ta chưa tốt nghiệp đại học đâu. Chúng ta mới hơn hai mươi, chứng nhận kết hôn còn chưa nhận đó. Anh hy vọng có thể cùng em có mấy năm tự do thế giới hai người, trong nhà lại thêm đứa nữa, anh cùng em lại chia phòng ngủ nữa mất”

Tô Thi Hàm ban đầu còn nghiêm túc nghe lý do của Tân Lãng. Đột nhiên nghe đến câu này, khuôn mặt nhỏ không khỏi đỏ lên, nói: “Chúng ta đang nghiêm túc thảo luận vấn đề, anh đột nhiên nói không đứng đắn vậy làm gì.."

Tần Lãng ôm bả vai vợ mình nói: “Anh chính là đang nghiêm túc thảo luận nha, sao lại không đứng đắn đây? Hai người chúng ta không phải còn chưa nói tốt chuyện yêu thương sao, bọn Huyên Huyên là lễ vật ông trời ban cho chúng ta, cũng là một phần kinh hỉ bất ngờ, chúng ta vui vẻ tiếp nhận là được rồi”

“Nhưng khi bọn nhỏ lớn lên, anh vẫn muốn cùng em ngọt ngào yêu đương. Mấy năm nay anh đều đặt trọng tâm lên bọn Huyên Huyên. Cho nên vấn đề sinh lần hai chúng ta muộn một chút rồi thảo luận nha."

“Em cảm thấy như thế được không? Hay là em cũng muốn sinh thêm?”

Tô Thi Hàm vội lắc đầu, nói: "Thật ra suy nghĩ của em không khác anh là mấy. Em cũng không muốn sớm như vậy lại sinh thêm đứa nữa, nhà chúng ta hiện đã có ba đứa, em cảm thấy trong nhà đã đủ náo nhiệt rồi”
 
Chương 516: C516: Thảo luận chuyện mang thai lần hai


“Con cùng Tần Lãng hiện tại còn trẻ, mà Tần Lãng có năng lực như vậy, hai người các con sang năm cân nhắc mua nhà ở Thượng Hải. Khẳng định về sau ở chỗ này định cư, chờ chừng hai năm nữa, trong tay đầy đủ tài chính, vẫn nên cân nhắc vấn đề này nha”

“Nếu qua hai năm lại sinh, không bằng cân nhắc bây giờ. Như vậy thì chờ đến lúc đứa nhỏ ra đời cách Huyện Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh không bao nhiêu, đến lúc đó con có thể chiếu cố bọn nó cùng nhau, chờ đến lúc bọn nhỏ đi học, con triệt để có thể buông lỏng”

“Con cùng Tần Lãng phải có con sớm, chờ sinh xong, là có thể chuyên tâm vào sự nghiệp rồi”

Tô Thi Hàm nghe những lời mẹ nói, trong lòng vẫn là cảm thấy có chút ngượng ngùng. Mặc dù cô cùng Tần Lãng đã có ba đứa con, nhưng hai người còn chưa lĩnh giấy kết hôn đó nha!

“Mẹ, mang thai lần hai con cùng Tân Lãng tạm thời chưa nghĩ đến. Chúng con còn trẻ như vậy, đã có ba đứa nhỏ rồi, không sốt ruột chuyện mang thai lần thứ hai đâu”

Phương Nhã nhàn vỗ tay con gái nói: "Mẹ là đề nghị cho con thôi, hy vọng con về sau thoải mái một chút. Con suy nghĩ một chút bây giờ con không có mang thai, chờ bọn Huyên Huyên lớn một chút, con vừa buông lỏng, lại mang thai thì cuộc sống không phải hơi vất vả sao?

“Con đừng cự tuyệt vội, có thể cùng Tần Lãng thương lượng chuyện này. Hiện tại chúng ta cùng cha mẹ của Tân Lãng cũng đâu còn trẻ tuổi, các con sớm một chút mang thai lần hai, hai bên cũng có thể giúp đỡ con được một chút."


Sau khi cùng Phương Nhã Nhàn nói chuyện việc mang thai lần hai, nội tâm Tô Thi Hàm luôn đè nặng việc này.

Đợi đến buổi tối bọn nhỏ xuống lầu ngủ cùng cha mẹ, Tô Thi Hàm tâm xong nằm ở trên giường đặc biệt ngồi dựa vào đầu giường chờ Tân Lãng.

“Vợ, em đây là chờ anh sao? Hôm nay bọn nhỏ. không ở đây, chúng ta có thể tận hưởng thế giới hai người rồi”

Tần Lãng cười lên giường, đang muốn ôm vợ thì Tô Thi Hàm nhẹ nhàng đẩy hắn ra nói: "Tân Lãng, em muốn cùng anh nói một chuyện”

Thấy biểu tình nghiêm túc của cô, Tân Lãng cũng ngồi ngay ngân lại nhìn cô hỏi: “Em nói đi”

“Buổi tối em cùng mẹ nói đến chuyện mang thai lần hai”

Tần Lãng nghĩ hoặc nói: "Chuyện mang thai lần hai không phải lúc trước chúng ta đã nói xong rồi sao? Chúng ta không phản đối việc cha mẹ có thai lần hai mà."

Tô Thi Hàm trừng mắt nhìn, cần môi nhẹ nhàng nói: "Không phải chuyện cha mẹ, mà là hai chúng ta mang thai lần hai..”

Tần Lãng hơi sững sờ, nhìn hai gò má đỏ bừng của vợ, cười nói: “Thi Hàm, em là muốn sinh thêm con sao?"

"Vậy anh..”

“Không không không, em mới không muốn mang thai lần nữa! Là mẹ em hỏi chuyện này, mẹ nói..."

Tô Thi Hàm đem lời của Phương Nhã Nhàn nói cho Tân Lãng từ đầu đến cuối.


Tần Lãng nghe xong gật đầu nói: “Mẹ nói cũng có đạo lý, chúng ta mặc dù là sinh thai ba nhưng chờ lúc bọn nhỏ lớn chúng ta khẳng định sẽ muốn sinh đứa nữa. Nếu như sinh không cách nhau lắm thì thời gian chúng ta chiếu cố bọn nhỏ sẽ ngắn hơn, chờ đến lúc lớn tuổi thì sẽ nhẹ nhõm rất nhiều”

“Vậy anh cũng muốn hiện tại chúng ta sinh lăn hai sao?" Tô Thi Hàm nghiêng đầu hỏi

Tần Lãng lắc đầu, nói: “Hiện tại anh chưa nghĩ đến việc này”

“Tại sao vậy?” Tô Thi Hàm hỏi.

“Nguyên nhân rất đơn giản. Chúng ta hiện tại còn rất trẻ, về sau vẫn có nhiều thời gian mà.”

“Dựa theo cách nói của mẹ mà nói, rất nhiều người đều cảm thấy trẻ em từ sơ sinh cho đến ba tuổi là thời kỳ khó khăn, là giai đoạn phải chiếu cố bọn nhỏ, rất vất vả. Thế nhưng anh không cảm thấy như vậy, anh cảm thấy làm bạn với bọn nhỏ trong giai đoạn chúng trưởng thành là một chuyện rất vui vẻ."

“Cho nên không quản chúng ta khi nào muốn sinh thêm, anh đều cảm thấy không có vấn đề”

“Hơn nữa chúng ta giờ còn Huyên Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh, bọn nhỏ đều vừa đầy tám tháng, là thời điểm cần chúng ta làm bạn. Nếu lúc này chúng ta sinh đứa nữa thì tỉnh lực của chúng ta sẽ phân tán ra, anh không muốn điều này.”

"Anh hy vọng không quản là thai đầu hay thai hai, mỗi đứa đều có thể cảm nhận được tình yêu toàn tâm toàn ý của cha mẹ là được. Chúng ta hiện tại có ba đứa nhỏ, vốn đã khó khăn trong việc chăm sóc công bằng, lại thêm đứa nữa, sợ rằng càng khó khăn”


“Thêm nữa, em mới sinh xong chưa đầy một năm, cơ thể còn chưa điều dưỡng tốt. Anh cũng không hy vọng vào lúc này tăng thêm áp lực cho em. Mấy năm này chúng ta tạm thời không nhắc đến chuyện sinh thêm, cứ làm bạn với Huyên Huyên, Vũ Đồng cùng Khả Hinh trong chặng đường trưởng thành của chúng, cũng chăm sóc tốt sức khỏe của bản thân”

“Nhiều lý do như vậy nhưng trọng yếu nhất là hiện tại chúng ta chưa tốt nghiệp đại học đâu. Chúng ta mới hơn hai mươi, chứng nhận kết hôn còn chưa nhận đó. Anh hy vọng có thể cùng em có mấy năm tự do thế giới hai người, trong nhà lại thêm đứa nữa, anh cùng em lại chia phòng ngủ nữa mất”

Tô Thi Hàm ban đầu còn nghiêm túc nghe lý do của Tân Lãng. Đột nhiên nghe đến câu này, khuôn mặt nhỏ không khỏi đỏ lên, nói: “Chúng ta đang nghiêm túc thảo luận vấn đề, anh đột nhiên nói không đứng đắn vậy làm gì.."

Tần Lãng ôm bả vai vợ mình nói: “Anh chính là đang nghiêm túc thảo luận nha, sao lại không đứng đắn đây? Hai người chúng ta không phải còn chưa nói tốt chuyện yêu thương sao, bọn Huyên Huyên là lễ vật ông trời ban cho chúng ta, cũng là một phần kinh hỉ bất ngờ, chúng ta vui vẻ tiếp nhận là được rồi”

“Nhưng khi bọn nhỏ lớn lên, anh vẫn muốn cùng em ngọt ngào yêu đương. Mấy năm nay anh đều đặt trọng tâm lên bọn Huyên Huyên. Cho nên vấn đề sinh lần hai chúng ta muộn một chút rồi thảo luận nha."

“Em cảm thấy như thế được không? Hay là em cũng muốn sinh thêm?”

Tô Thi Hàm vội lắc đầu, nói: "Thật ra suy nghĩ của em không khác anh là mấy. Em cũng không muốn sớm như vậy lại sinh thêm đứa nữa, nhà chúng ta hiện đã có ba đứa, em cảm thấy trong nhà đã đủ náo nhiệt rồi”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom